25 Jan 2014

Phòng tĩnh tâm - Vườn thú Blue River

(đây là bản dịch trực tiếp từ tiếng Nhật sang tiếng Việt do tôi thực hiện, với sự trợ giúp của công cụ chuyển ngữ trên mạng, do đó không tránh khỏi sự sơ sót và sai nghĩa)




Trang 4 đến 19, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki


Ngồi giữa chiếc giường gỗ trong phòng tĩnh tâm , Candy ngước mắt nhìn lên và trông thấy một ô cửa sổ nhỏ duy nhất. Ánh sáng xuyên qua ô cửa rọi thẳng tắp lên người Candy. Trong lòng cô canh cánh một nỗi lo.

(Mệ William, không biết người có đang trông chờ lễ hội tháng Năm không...)

Candy buông ra vài hơi thở nặng trĩu.

"Nếu phát hiện ra con gái nuôi bị nhốt vào phòng tĩnh tâm và cấm không cho tham gia lễ hội tháng Năm chắc Mệ sẽ tức giận lắm. Ôi...giá mà người không thể đến."

Candy nghiêm túc cầu nguyện trong lúc ngước mắt nhìn lên ô cửa sổ có ánh nắng chiếu vào. Cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, cô Pony thường hay nói "Chúa rất nhân từ", phải cầu nguyện để ngài tha thứ cho mình.

"Dù gì đi nữa, nơi này cũng thật kinh khủng."

Candy nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Một mùi hôi khó chịu. Trong phòng chỉ có một cái bàn xập xệ ngoài chiếc giường đơn giản.
Chiếc cửa ra vào bằng gỗ dày cui và sởn màu.

"Phòng tĩnh tâm thôi mà đã tệ thế này, không biết nhà tù học sinh sẽ như thế nào..."

Chỉ cần tưởng tượng đến cũng khiến Candy rùng mình.

"Dù sao đi nữa chị cũng rất vui, Hyuri! Xém chút là em bị khử rồi."

Candy nói chuyện với Hyuri lúc này đang ngủ say sưa trong bồn rửa mặt cũ kĩ.
Đêm qua sơ Grey đã ra lệnh khử Hyuri, nhưng sơ Margaret cho phép nó được sống. Sơ Margaret là người hiền nhất trong học viện. Candy đã van xin sơ giao nhiệm vụ giết Hyuri cho mình.
Sơ Margaret phải đăm chiêu suy nghĩ, nhưng có vẻ như sơ không giỏi trong việc xử lý một con rùa.

"Phải đảm bảo là nó biến mất đấy Candice."

Sơ nhắc đi nhắc lại câu ấy trong lúc đưa Hyuri cho Candy.

Bị động vào, Hyuri mở to đôi mắt tròn trịa đen láy.
Candy mỉm cười và nhấc bổng nó lên. Hyuri quơ quơ những chiếc chân ngắn bé nhỏ. Con vật tỏa ra sự ấm áp. Candy cảm thấy vui trong lòng và hiểu tại sao Patty muốn giữ Hyuri. Có thể nhận thấy Hyuri đã cứu Patty không ít lần mỗi khi bạn ấycảm thấy đơn độc, là người Patty có thể tâm sự cho dù chỉ là độc thoại.

"Hyuri, thời tiết bên ngoài đẹp lắm. Ok, chúng ta mạo hiểm chút, cùng trốn đến một nơi vui hơn nhé!"

Candy nói xong thì nhét Hyuri vào trong túi.
Cửa sổ khá cao trong khi giường thì thấp, nếu đứng lên bàn thì...
Đứng trên bàn, Candy với tay nắm lấy khung sắt. Cửa sổ đã bị khóa. Nhưng bởi tòa nhà quá cũ kĩ nên chỉ cần kéo ra kéo vô thanh chốt một hồi là cửa dễ dàng bị mở bung. Candy chẳng cần tốn sức để nhấc những thanh sắt rỉ sét ra.

"Dễ quá, dễ quá. Nếu muốn nhốt mình thì không nên dùng loại cửa sổ thế này. Hehehe, vào hoàn cảnh này, nhỏ bé như mình đúng là có lợi. Ok, Hyuri, khẩn trương lên, chúng ta phải đi đến sở thú!"

Candy trèo qua cửa sổ nhỏ cùng Hyuri và đáp chân lên mặt đất.
Thật sự đêm hôm qua cô không biết rõ phòng tĩnh tâm nằm ở vị trí nào, chỉ biết nó nằm ở tầng thứ nhất của tòa nhà phía Bắc. Rất ít người lui đến sân sau của tòa nhà. Lại thêm chỗ này nằm rất gần chiếc cổng sắt ngăn với thế giới bên ngoài.
Bằng sức mạnh của mình, cộng thêm chút may mắn, Candy đã thóat ra khỏi học viện thành công.



[Vườn thú Blue River]

Candy đã nảy ra ý nghĩ đem Hyuri giao cho Albert. Sau lần gặp gỡ vô cùng thần kì ấy, Candy được biết Albert đang làm việc ở sở thú Blue River. Nhìn trên bản đồ thì đường đến vườn thú chỉ trong tầm đi bộ, nhưng ngạc nhiên thay nó lại khá xa.

"Đừng lo, Hyuri. Anh Albert là một người rất tốt bụng. Mặc dù thế này thì Patty sẽ buồn vì không thể gặp lại em."

Candy an ủi Hyuri đang được ôm chặt trên ngực.
Nhờ hỏi gặp anh Albert mà Candy được vào sở thú Blue River miễn phí. Họ nói người cai quản thú Albert đang nghỉ giải lao trong phòng chuẩn bị. Candy được hướng dẫn đi đến tòa nhà nằm đằng sau sở thú. Có một người cũng đang gặp gỡ anh ấy.
Thông thường học viện không bao giờ cho phép học sinh thoải mái đi ra ngoài, cho dù có là ngày nghỉ. Candy rất muốn gặp anh Albert và nghe thêm nhiều câu chuyện về Lakewood.
Với lại còn phải đến xin lỗi. Vì đã bị cấm không cho tham dự lễ hội tháng Năm mặc dù đã mời anh.

Khi gần đến cái chòi mà người ta gọi là phòng chuẩn bị, Candy nghe vọng ra những tiếng cười. Giọng cười sảng khoái của anh Albert vẫn không thay đổi.

Tim đập mạnh, "Anh Albert! Anh Albert! Là em đây! Em lại trốn khỏi học viện nữa nè!"

Candy nói thật to trong lúc mở cánh cửa phòng chuẩn bị, ngay lập tức cô bị giật mình.
Anh Albert đang nói chuyện với một ai khác.

(Terry!)

Candy ngạc nhiên mở to đôi mắt.

"Chuyện gì thế? Hai người quen nhau à?"

Anh Albert dùng ánh mắt tinh nghịch quan sát họ, vẻ tò mò.

"À hiểu rồi, Candy, em có nói là đang đi học ở Học viện thánh Paul phải không?"

Anh Albert lại cười vang.

"Ra đây là hai học sinh cá biệt của Học viện thánh Paul, vì lí do nào đấy cả hai đều trốn khỏi trường?"

"Gì chứ anh Albert! Em mà là học sinh cá biệt sao?"

Candy chỉ ngón tay vào mình ra điều ngạc nhiên.

"Không phải sao? Thế em nghĩ mình là học sinh ưu tú à, Candy?"

Albert lại bò ra cười khiến Candy dẩu môi, hai bầu má phồng to.

"Đúng rồi, đúng rồi, Candy vẫn luôn như vậy. Còn cậu, nửa đêm uống rượu và đánh nhau."

Albert nhe răng cười với Terry.

"Uống rượu? Đánh nhau? Vậy là đêm đó...?"

Candy đã có thể nhìn thẳng vào mắt Terry.
Terry vội vàng tránh ánh mắt ấy.

"Ừm...đêm đó...nếu không nhờ anh Albert ngăn lại, thì chắc tôi đã bị chấn thương nặng hơn. Lúc đó tôi vừa xỉn vừa bị thương nên anh ấy đưa tôi về kí túc xá. Tôi bị mất phương hướng nên nhầm với kí túc xá nữ, trái quấy sao lại rơi trúng vào phòng của cô ấy."

Terry trầm giọng giải thích với Albert.
Albert lại phá lên cười sảng khoái.

"Chà, quả là một kiệt tác, lúc ấy Candy hớt hải nói có một người bạn đang bị trọng thương nên anh mới cùng em ấy đi mua thuốc. Không ngờ đó lại là cho em."

Terry vô tình quay lại nhìn Candy.
Khuôn mặt đăm chiêu đã giãn ra và nụ cười nở trên môi.


Đột nhiên Candy có cảm giác trong lồng ngực đang có một luồng chất lỏng nóng chảy qua.
Lần đầu tiên trông thấy Terry vui vẻ như vậy.

(Mừng quá...có lẽ Terry không để ý chuyện đó nữa.)

Một cách vô thức Candy mỉm cười thật tự nhiên.

Đêm đó...
Tim Candy nhói đau mỗi lần nhớ đến khuôn mặt tuyệt vọng của Terry khi bị cô phát hiện bí mật.
Cho dù có là vô tình thì mình cũng đã làm tổn thương Terry.

"À Candy này, con rùa đó...làm sao mà em có vậy?"

Đang mải mê nhìn Terry, câu hỏi khiến Candy giật mình trở về hiện tại và phát hiện anh Albert đã trông thấy Hyuri.

"À đúng rồi! Anh Albert, con vật này là Hyuri, là bạn của bạn em. Học viện có luật không cho phép nuôi thú trong ấy, họ đã phát hiện Hyuri nên ra lệnh phải vứt nó đi. Không biết anh Albert có thể chăm sóc nó không?"

"Vậy sao? Bạn của bạn thì cũng thế thôi, chẳng có gì khác biệt. Hyuri, rất hân hạnh được làm quen!"

Anh Albert gật đầu và nhận lấy Hyuri từ tay Candy.
Anh nhấc bổng Hyuri lên và cọ vào mũi nó như để chào hỏi.
Anh Albert thật đúng là chẳng thay đổi gì cả.

"Cảm ơn anh Albert...Ừm...anh biết không...về vụ lễ hội tháng Năm..."

Candy vừa định mở lời thì cửa phòng bật mở.

"Albert, đã hết giờ nghỉ rồi."

Một chàng trai trẻ chắc là đồng nghiệp thò đầu vào.

"Hiểu rồi. Tôi đi liền đây."

Albert trả lời, sau đó lấy chiếc áo trên giá và nhanh tay mặc vào.

"Anh phải quay về làm việc, xin lỗi nhé. Hai tiếng nữa anh sẽ xong. Hai em có thể thăm mấy con thú trong lúc đợi. Candy, tí nữa anh sẽ cho em gặp Puppee."

Anh Albert ôm Hyuri như chủ nhân thật sự và ngay lập tức rời khỏi phòng chuẩn bị.

Có một sự im lặng ngắn trong lúc Candy và Terry nhìn nhau.
Ánh nắng ấm áp của buổi chiều rọi vào căn phòng và lan ra khắp nơi.
Ở một mình với Terry có cảm giác thật hồi hộp. Candy cúi đầu xuống sàn.

"Đằng kia có con vật có lẽ là bạn bè của em, có muốn đến xem không?"

Terry đột ngột lên tiếng bằng chất giọng vui vẻ, và rời khỏi phòng.
Candy có cảm giác như vừa trút được gánh nặng, ngay lập tức đi theo Terry.
Mình cứ nghĩ Terry sẽ không thể thoải mái nói chuyện.

"Lúc đầu tôi đến vườn thú Blue River chỉ để cảm ơn anh Albert đã giúp đỡ. Dần dần nó trở thành  nơi tĩnh tâm mỗi khi trốn khỏi trường. Không hiểu sao nơi đây khiến tôi cảm thấy dễ chịu."

Candy gật đầu trong lúc bước theo Terry.
Cô cảm thấy lo lắng không biết phải nói chuyện với Terry như thế nào.
Quan sát những con thú như hươu cao cổ, sư tử ở vườn thú Blue River quả nhiên mang đến cảm giác dễ chịu.



"Đây này, có giống bạn của em không?"

Terry đột nhiên dừng lại trước chuồng và cất tiếng trêu đùa một con khỉ nhỏ đang leo trèo trên cây.
Ngay lập tức sự căng thẳng của Candy tan biến.

"Hả? Con khỉ này? Thật bất lịch sự! Giống chỗ nào cơ chứ?"

"Ồ, vậy thì xin lỗi. Tất nhiên đằng ấy duyên dáng hơn nhiều rồi."

Thay vì nói với Candy, Terry quay sang xin lỗi con khỉ.

"Đồ xấu tính!"

Candy dậm chân giận dữ.

"Ôi chao, hành động này cũng giống lắm."

"Terry!"

"Cả khuôn mặt cau có này nữa."

"Vẫn chưa chịu ngưng sao!?"

Candy giả bộ giơ nắm đấm lên.
Terry chạy trốn sự đuổi bắt của Candy trong tiếng cười vui vẻ. Candy có cảm giác làn sương mù đang dăng trong tâm trí mình đã hoàn toàn biến mất.
Mình có thể đọc được trái tim của Terry. Thật là vui quá.

(Hoàn toàn tin tưởng vào mình...)

Bí mật của Terry, mình sẽ không bao giờ kể về mẹ của anh ấy cho người khác đâu.

"Terry?"

Terry bị mất dấu đột nhiên xuất hiện, hai tay ôm đầy bắp rang.
Với nụ cười chưa bao giờ trông thấy trong học viện.

Candy ngồi trên băng ghế đầy nắng và nhấm nháp bắp rang cùng Terry.
Candy ném những hạt bắp lên không trung rồi dùng miệng đón lấy một cách rất chuyên nghiệp.
Sở trường này học được từ nhà Pony, từ trước đến nay chưa bao giờ thua ai.
Terry quan sát Candy, hai mắt nheo lại mỉm cười.

"Hôm nay em trốn ra chỉ vì con rùa đó à?"

Bàn tay bốc bắp rang của Candy dừng lại.

"Hôm nay...ừm...em đã trốn khỏi phòng tĩnh tâm."

"Phòng tĩnh tâm?"

Đang dựa lưng vào thành ghế, Terry ngồi thẳng dậy.
Candy kể cho cậu nghe về chuyện xảy ra tối qua.
Việc các sơ đi tuần đột xuất, và phát hiện Patty đang giữ Hyuri.
Chuyện bé xé ra to, trong một giây không suy nghĩ Candy đã bật miệng nói "bà già ương ngạnh".
Ngay lập tức Terry bò lăn ra cười.

"Bà già ương ngạnh!? Em giỏi quá đấy! Ngay cả tôi cũng không dám nói những lời như thế, tiểu thư tàn nhang ạ."

Candy vẩu môi.

"Cái đó thì không sao... chỉ là... bị nhốt vào phòng tĩnh tâm, rồi còn không được tham gia vào lễ hội tháng Năm, thật là kinh khủng mà."

Candy buông một hơi thở ngán ngẩm.

"Không được thả ra cho đến hết lễ hội..."

Terry nhìn lên trời một hồi lâu. Lễ hội tháng Năm không có Candy.

(Mấy năm rồi mình mới có ý định tham gia, có lẽ chẳng cần thiết nữa...)

Bất ngờ khi thấy bản thân chìm trong suy nghĩ, Terry vội thay đổi chủ đề.

"À mà em làm sao quen được anh Albert?"

"Nước Mỹ... Bọn em gặp nhau ở Lakewood."

Đột nhiên khuôn mặt Candy trở nên trầm tư.
Kỉ niệm về khu rừng ở Lakewood dường như tái hiện.

"Em...rời khỏi viện mồ côi để trở thành người hầu của gia đình Leagan. Khoảng thời gian ấy khá vất vả, khó mà nói hết được. Anh Albert là ân nhân của em. Khi em chạy trốn và bị rơi xuống một thác nước, anh ấy đã cứu sống em."

"Hay thật, chuyện như thế mà em có thể nói rất bình thản."

Terry cúi đầu xuống.

"Lakewood...là một nơi rất đẹp."

Hình ảnh hoa hồng Sweet Candy hiện về trong mắt Candy. Bông hoa Anthony đã gửi lại trong chuồng ngựa.

"Giờ này vườn hồng của Anthony chắc đang nở rộ."

Candy thì thầm trong sự mơ màng.

"Anthony?"

Terry cau mày.

Nghĩ lại thì... lần trước lúc ngất xỉu cô ấy cũng kêu tên Anthony.

"Ai vậy? Cái người tên Anthony?"

Terry nhận thấy giọng mình đã trở nên khó chịu.

Candy nhìn Terry bằng đôi mắt ướt.

"Anh với anh ấy khá giống nhau. Lúc đầu em đã nghĩ anh là anh ấy, nhưng hai người hoàn toàn khác biệt."

Terry không giấu nổi sự kích động khi bị so sánh.

(Ánh mắt em hiện tại đang nhìn ai? Em đang hồi tưởng lại những gì?)

"Anthony trồng hoa hồng rất tài. Tụi em gặp nhau lần đầu tiên ở cánh cổng hoa hồng của anh ấy."

"Ra thế. Tôi thì không giống loại người như vậy!"

Terry hồi đáp bằng giọng mỉa mai.

"Thật khó chịu khi bị so sánh với một tên con trai yếu đuối biết trồng hoa hồng. Xin lỗi, tôi không chấp nhận được!"

"Kinh khủng quá đấy! Những lời anh vừa nói!"

Ngay lập tức Candy trở nên tức giận.
Không ai được phép nói xấu anh Anthony!

"Anthony không hề yếu đuối! Anh ấy đầy cơ bắp, là một người rất mạnh mẽ!"

"Ủa...vậy sao? Thế cái tên Anthony ấy hiện giờ đang làm gì? Hắn bỏ rơi cô vì hắn thích hoa hồng hơn cô sao? Thật đáng tiếc."

Terry đứng bật dậy ra khỏi ghế.
Hai bờ vai Candy vốn đang căng phồng vì tức giận ngay lập tức xịu xuống.

"Anthony đã chết rồi...ngã từ trên ngựa."

Candy bặm môi để ngăn dòng nước mắt.
Những cảnh không muốn nhớ lại ùa về khiến cô cảm thấy chóng mặt.

Nhìn thấy Candy như vậy khiến Terry im lặng quay mặt.

(Chết rồi? Ngã ngựa?)

Vậy là...chuyện xảy ra hôm đó...Candy...

"Thật đáng tiếc. Cho gửi lời cầu siêu đến cái người yếu đuối đó."

Vừa nói Terry vừa quay lưng bỏ đi.

"Terry, anh không được nói những lời như vậy!"

Candy giận dữ la lên bằng chất giọng bị tắc nghẹn.
Terry không hề quay lại nhìn.

Ngay cả Terry cũng không hiểu tại sao mình lại tức giận như vậy.
(Người chết đâu thể quay trở lại.)
Terry lầm bầm bằng một tâm trạng thù ghét.

"Con nhỏ đó! Dám so sánh mình với cái tên như vậy!"


Cho dù đã an toàn quay trở lại phòng tĩnh tâm thì sự giận dữ của Candy vẫn không hề nguôi ngoai.
Anthony không hề yếu đuối! Mình sẽ không tha thứ cho cái tên Terry đó đâu!

"Terry không biết một tí gì về Anthony...Anh ấy là một người rất dịu dàng."

Mỗi ngày mặc dù đã cố gắng không nhớ về Anthony thì vẫn có thể nghe được chất giọng của anh ấy thẳm sâu trong tim.
Candy ngồi trên giường, lắc đầu với mong muốn xua tan những kí ức đau buồn.

"Anh Albert đã rất sốc khi nghe mình nói không thể tham dự lễ hội tháng Năm. Haiz...dù sao hôm nay cũng không đến nỗi tồi tệ vì mình đã gửi gắm Hyuri thành công."

Candy thở ra một hơi dài, ngay sau đó cô trông thấy một chiếc hộp méo mó đang nằm trong góc phòng. Trong lúc xem xét chiếc hộp với vẻ phân vân, Candy tìm thấy một tờ giấy nhỏ.

Bưu phẩm gửi đến cậu, Candy. Mình lo không biết nếu các sơ trong thấy nó thì họ có chịu đưa cho cậu không... Mình xin lỗi!

Vì mình mà Patty đã phải leo tường. Có vẻ như cậu ấy đã ném chiếc hộp qua khung cửa sổ bị mở. Cậu ấy can đảm như vậy...

(Cảm ơn cậu, Patty... Cái này là gì đây?)

Candy vui vẻ mở gói bưu phẩm, ngay lập tức cô reo lên sung sướng.
Trong chiếc hộp là trang phục hóa trang với phong cách từ thời Trung Cổ.

"Đẹp quá! Trang phục của Romeo và Juliett! Tuyệt vời quá! Mình có thể hoa trang thành cả hai!"

Dưới đáy hộp có một phong bì màu trắng.

Ngài William rất mong đợi lời mời của tiểu thư, nhưng đáng tiếc vì công việc bận rộn nên ngài không thể đến tham dự. Ngài William vui mừng vì tiểu thư Candy đang từng bước trở thành một quý cô thanh lịch. 
George

"Đây là quà từ mệ William."

Candy ôm chặt bộ đồ Juliett lộng lẫy.

"Nhưng...có cả mặt nạ và tóc giả nữa này... Mệ à, có phải người lầm đây là lễ hội hóa trang không?"

Candy cầm bộ tóc giả lên và bất giác cười khúc khích.
Mình có một sáng kiến tuyệt vời.

(Đúng rồi! Có cả những thứ thế này mà...)

"Mệ à...xin lỗi người vì con vẫn chưa trở thành một quý cô thanh lịch đâu."

Cứ như Mệ đang ở đó thật, Candy long trọng cúi đầu thật thấp trước lá thư.

14 Jan 2014

Lễ hội tháng Năm (phần 1)

(đây là bản dịch trực tiếp từ tiếng Nhật sang tiếng Việt do tôi thực hiện, với sự trợ giúp của công cụ chuyển ngữ trên mạng, do đó không tránh khỏi sự sơ sót và sai nghĩa)



Trang 19 đến 25, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

[Lễ hội tháng Năm]

Ngày hôm đó, chỉ một ngày duy nhất, học viện vốn dĩ luôn bị bao trùm bởi bầu không khí xám xịt, bỗng nhiên trở nên rộn ràng trong sắc hồng phơi phới. Vô số bông hoa được trang trí ở khắp mọi nơi, học sinh diện lên mình những bộ cánh sang trọng nhất, háo hức trò chuyện và khiêu vũ cùng khách mời. Thông thường học viện có luật không cho phép người nhà đến thăm.  Vào ngày này chỉ những cô gái được làm Hoa tháng Năm mới được phép mời gia đình đến tham dự, mọi người đều trông đợi sự xuất hiện lộng lẫy của các cô gái.

Và tất nhiên còn có tình yêu tháng Năm.
Không ít những con tim đang tràn trề hy vọng vào một tình yêu bí mật.
Hôm nay chẳng những có thể thoải mái trò chuyện với con trai, các cô gái còn có thể khiêu vũ cùng họ. Chỉ hôm nay các sơ mới bình thản bỏ qua mọi luật lệ và đứng một bên quan sát.

Buổi lễ rước Hoa tháng Năm hoành tráng cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp, sau đó ban nhạc bắt đầu chơi những giai điệu waltz du dương trong phía khán phòng. Nơi đó có rất nhiều người đang tụ tập trong những bộ trang phục thật khiến làm người ta nghẹt thở. Thỉnh thỏang lại có những tiếng cười khúc khích và thì thầm nhỏ to. Các học sinh nữ đang rất hồi hộp và háo hức, ánh mắt lấp lánh quan sát xem ai đang chuẩn bị bước vào khán phòng.

"Nhìn kìa! Terry đang bước vào! Anh ấy cũng tham gia khiêu vũ, quả là chuyện hiếm có! Thật đẹp trai!"



Terry trong bộ trang phục bảnh bao ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn của các cô gái, họ thở dài trong sự ngưỡng mộ. Ngay cả đôi mắt Eliza cũng trở nên sáng rực.

"Này, tránh ra! Anh ấy đang đi tìm tớ!"

Eliza đẩy Louise qua một bên và tiến đến bên cạnh Terry.

"Terry, nếu muốn tôi có thể nhảy cùng anh bản nhạc này."

Terry giật mình đứng lại trước sự bắt chuyện đột ngột từ Eliza.
Eliza nói xong và mỉm cười rất tự tin.
Terry đáp trả bằng một nụ cười lịch sự.

"Quả là hân hạnh cho tôi, nhưng thật đáng tiếc tôi không giỏi trong việc khiêu vũ. Nếu lỡ sơ suất dẫm chân
lên tiểu thư đây thì thất lễ quá."

Terry cảm ơn rồi bước đi.
Eliza bị bỏ lại vẫn nhìn tấm lưng Terry bằng ánh mắt mơ màng.

Mọi người ai cũng quan sát Terry.
Chắc chắn họ đã thấy mình có thể tiếp cận và trò chuyện thân mật với anh ấy.
(Terry gọi mình là "tiểu thư", anh ấy sợ sẽ dẫm lên chân mình. Thật dễ thương, đúng kiểu người mình thích, ôhôhôhô)

Trên mặt cô nàng hiện lên một nụ cười thỏa mãn, hình ảnh Anthony đã hòan toàn bị lãng quên, thay vào đó là Terry.

Chen chúc trong biển người, Terry đang tìm Candy.

(Cô ta đi đâu rồi nhỉ?)

Terry đã có ý định lẻn vào phòng tĩnh tâm để giúp Candy trốn ra ngoài, nhưng đến nơi thì căn phòng đã trống không.

(Đúng như mình nghĩ, cô ta không thể nào ở yên trong đó.)

Trong lúc tiếp tục tìm kiếm khóe miệng Terry cong lên một nụ cười.

(Vậy mà mình lại còn tính giúp đỡ cô ta trốn ra...)

Terry không hiểu tại sao mình muốn làm thế.
Chỉ là cậu muốn ở cạnh Candy và nhìn thấy khuôn mặt đầy biểu cảm của cô.

(Không thể tham gia lễ hội...có lẽ nào lại đến sở thú rồi không?)

Terry nhớ lại một buổi chiều trong sở thú tràn ngập nắng.
Candy đã rất tức giận vì cậu dám nói những lời xấu về Anthony.
Đang tươi cười với Candy, khi nghe cô nhắc đến tên Anthony, khuôn mặt cậu sầm lại, môi cong lên.
Chỉ cần nhắc đến cái tên đó là đôi mắt Candy lại trở nên đẫm nước, cứ như một người khác.
Nghĩ đến thôi cũng khiến cậu cảm thấy khó chịu.

(Mình sẽ không tha thứ đâu, nếu ở trước mặt mình cô ta nhắc đến tên Anthony một lần nữa.)

Kí ức về cái đêm Candy thổn thức tên Anthony khiến Terry càng thêm tức giận, cảm giác trong lòng thắt lại.

(Quái, chuyện gì xảy ra với mình thế này!?)

Hình ảnh Candy mặt đầy tàn nhang và chiếc mũi tẹt cứ ám ảnh trong tâm trí cậu.

(Không phải mình chút nào!)

Terry buông một nụ cười và thóat ra khỏi khán phòng.

Ban nhạc lại tiếp tục chơi một bản hòa tấu.
Trên sàn nhảy vài cặp đôi đang khiêu vũ với nhau, khuôn mặt họ ửng hồng.
Từ trong đám người đang rất vui vẻ có một anh chàng Romeo đang cố len lỏi để tiến đến góc phòng.

(Ôi chao sao mà đông thế! Bọn họ từ đâu đến vậy?)

"Romeo". Tất nhiên, đấy là Candy đang giả trang bằng cách đeo mặt nạ và khóac lên mình bộ trang phục Romeo.
Không bị phát hiện bởi các sơ đang đứng quan sát ngoài cửa ra vào. Lại còn phải từ chối chẳng những một mà hai lời mời khiêu vũ của các cô gái. Trong đầu Candy thốt lên hai tiếng "hoan hô!"
Nhưng thật ra miệng cô đã làm điều đó.

Không ngờ Mệ lại tặng cô món quà tuyệt vời thế này.
Cho dù không thể tham gia lễ rước hoa, nhờ bộ cánh sang trọng này cô có thể thưởng thức phần còn lại của lễ hội tháng Năm.

(Ồ đằng đó là Stair! Anh ấy trông bảnh quá!)

Candy cười khúc khích và tiến đến Stair đang nhìn đám người khiêu vũ một cách ngán ngẩm.

"Ngài có muốn nhảy với tôi một bản không?"

Candy thì thầm bằng giọng rất nhỏ, Stair quay lưng lại và ngay lập tức nhảy dựng lên vì hết hồn.

"Có...không...à...ý tôi là... tôi rất hân hạnh nhưng bản nhạc ấy...tôi muốn được nhảy với con gái hơn..."

"Thật là chán quá. Stair, nhìn cho lẹ, em là Candy đây!"

Khi Candy giở mặt nạ lên,

"Can...Can...Candy!"

Candy vụt bịt miệng Stair lại trong lúc anh chàng vẫn mắt tròn mắt dẹt trong sự bàng hòang.
Hai người bí mật lùi vào góc khán phòng.

"Ngay cả Stair cũng không phát hiện ra được, thành công dễ sợ."

"Thật đó Candy! Em làm anh ngạc nhiên quá đỗi!"

Stair lấy trong túi áo vest ra chiếc khăn tay và chấm mồ hôi đang rịn trên trán.

"Anh nghe đồn em bị nhốt trong phòng tĩnh tâm. Archie lo cho em lắm. Tạ ơn Chúa, anh cứ sợ là, ừm dù sao thì Candy đâu thể chịu ngồi yên đâu nhỉ."

Đột nhiên khuôn mặt Stair trở nên sinh động.

"Nhờ món quà từ Mệ William đó, ngài nói không thể đến tham dự nên gửi cho em bộ trang phục của Romeo và Juliet, có lẽ ngài nghĩ đây là một lễ hội hóa trang."

"Thật sao? Em có trang phục của Juliet nữa à?"

Mắt Stair trở nên lấp lánh.

"Candy, ở đằng kia, chỗ em mời anh khiêu vũ ấy, đàn ông không thể nhảy với nhau."

Stair chỉ tay vào giữa khán phòng, khuôn mặt tỏ vẻ mơ màng.

Trong đám đông Archie và Annie đang khiêu vũ với nhau.
Annie thật xinh đẹp, luôn nhìn lên Archie với hai bờ má ửng đỏ.

(Tuyệt quá...Annie có vẻ rất hạnh phúc. Lâu lắm rồi mới được trông thấy bạn ấy như vậy)

Ở bên kia tường Candy trông thấy Patty đang cúi đầu xuống.

"Stair, trong lúc em thay trang phục Juliet, anh đến nhảy với cô gái đang đứng ở góc phòng kia được không? Đó là Patricia, bạn của em, là một người rất tốt."

Stair nhìn theo hướng chỉ tay và tiến đến phía Patty.

"Ừm...cô gái đeo kính dễ thương. Có thể cho tôi hân hạnh."

Patty có vẻ như đã thích Stair từ ánh nhìn đầu tiên.
Cô nhận lời khiêu vũ ngay tức khắc.
Còn Candy thì lập tức lẻn ra khỏi khán phòng.

29 Dec 2013

Lời nhắn ngắn Terry gửi đến Candy sau khi rời khỏi học viện Thánh Paul

Trang 134 đến 135, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

Một buổi tối se lạnh, bầu trời không trăng khiến cho cảnh vật chìm hẳn trong bóng đêm đen kịt.
Khu kí túc xá nam sinh chỉ duy nhất một phòng không có ánh đèn.

Từ trên cây, sau khi chắc chắn đấy là phòng của Terry, Candy phi người nhảy phốc xuống lan can.
Đứng trên đấy Candy chăm chú lắng nghe tiếng động. Rất yên lặng, có vẻ như không có ai ở trong.

Yên lặng quá, Terry không ở trong đó... Candy phân vân.

Trống ngực đập liên hồi, Candy bạo dạn đặt tay lên một bên cửa kính. Cửa không khóa, Candy đẩy cửa bước vào trong.

"Terry..."

Căn phòng tối đen như mực. Candy thì thầm giọng rất nhỏ.

Không lời đáp lại. Candy có linh cảm bất an.
Candy tiến tới bàn làm việc và bật công tắc từ chiếc đèn nhỏ.

Không có ai ở trong phòng.

Sao mọi thứ lại gọn gàng quá...

Ánh sáng xanh từ ngọn đèn nhỏ hướng sự chú ý của Candy lên bao thư màu trắng đặt trên mặt bàn.

Sự bàng hoàng khiến Candy cảm thấy khó thở trong ngực.

Gửi người có tấm lòng vàng,
Xin hãy gửi lá thư này cho tiểu thư Candice White Ardlay.

Gửi cho mình?
Candy run run xé phong bì đã được niêm ấn cẩn thận.

Candy,
Anh quyết định nghỉ học và đi Mỹ. Ở nơi đó anh có chuyện muốn làm.
Dù ở nơi nào anh cũng cầu nguyện cho em luôn được hạnh phúc.
Terry


Một lá thư cực kì ngắn gọn.

Cho dù Candy có đọc bao nhiêu lần thì vẫn không thể tìm ra lời nào khác ngoài 2 dòng ấy.



Terry đến Mỹ? Để làm gì? Tại sao lại đột ngột quá?

Đột nhiên lá thư rơi tuột khỏi tay Candy.

Được thả ra khỏi nhà tù học sinh là chuyện quá dễ dàng. Không bị đuổi học. Báo cáo về gia đình cũng được hoãn lại.

"Đối xử đặc biệt" từ hiệu trưởng, sơ Margaret đã nhiều lần nhắc đến cụm từ ấy.

Chắc chắn là Terry...




Những ngón tay run rẩy, luống cuống đan vào nhau khi Candy cúi xuống nhặt bức thư.
Ngay lúc ấy từ cửa phòng Terry phát ra những tiếng động khả nghi. Ai đó đang muốn phá cửa đột nhập vào phòng.

28 Dec 2013

Tiêu đề 4

Trang 41 đến 50, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

Candy, 
Cảm ơn cậu về những lá thư. Mình vẫn khỏe. Tí nữa cô giáo dạy piano sẽ đến. Mỗi ngày mình đều bận rộn với những bài luyện ngón. Cảm ơn Candy lúc nào cũng gửi rất nhiều lá thư. Mỗi lần nhận được thư cậu khiến mình nhớ đến phát khóc. Xin lỗi vì đã không hồi âm  Mình không đủ can đảm bày tỏ cảm xúc lên trên giấy trắng. Nhưng hôm nay mình quyết định viết thư cho cậu. Chắc chắn việc này sẽ khiến Candy nổi giận, nhưng mình vẫn phải viết một cách thành thật. 
Candy, xin cậu đừng gửi thư cho mình nữa. Bảy năm đã trôi qua từ khi mình trở thành con gái của gia đình Brighton. Mình được ba mẹ yêu thương chăm sóc như chính con gái ruột, và mình cũng rất quý họ. Quãng thời gian sống ở cô nhi viện, mình không muốn để cho ai biết. Ngay cả việc mình từng bị bỏ rơi, mình rất ghét phải nghĩ về điều đó. Ở đây mình có rất nhiều bạn mới. Họ hoàn toàn tin mình là tiểu thư của một gia đình quyền quý và đối xử với mình rất tốt. Nếu chuyện mình lớn lên ở cô nhi viện bị phát hiện thì… chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thật đáng sợ. Candy, mình thật sự không muốn họ biết được bí mật ấy. 
Nên Candy, xin lỗi cậu. Lời hứa mời cậu đến nhà chơi, mình không giữ được. Mình sẽ không gửi thư cho cậu nữa đâu. Candy, xin cũng đừng gửi thư cho mình. Candy hãy sống hạnh phúc nhé. Mình thành tâm cầu nguyện cho cậu. Thật đấy! 
Xin lỗi cậu! 
Tạm biệt, Candy. 

Annie Brighton 
Tái bút: Mình sẽ không nói với ba chuyện Candy muốn tìm công việc. Tha lỗi cho mình.

Nhận được lá thư hồi âm hiếm hoi từ Annie, Candy vui đến mức muốn ôm trọn nó vào lòng. Tay ép chặt lá thư lên ngực, Candy vội vã nhảy chân sáo đến đồi Pony. Đấy là nơi duy nhất cô bé có thể đọc thư mà không bị làm phiền.
Chắc chắn Annie sẽ hiểu tâm sự của Candy. Có thể gia đình Brighton sẽ giúp cô bé tìm một công việc. Candy ngồi giữa những đóa hoa cúc trắng đang đung đưa trong gió và xé lá thư trong tiếng tim đập thình thịch.

…Dần dần, ngón tay cô bé run lên.

Tạm biệt, Candy.

Có khi nào mình đọc nhầm? Hơi thở Candy gần như mắc nghẹn.
Annie không thể viết những điều như vậy. Chắc chắn ai đó đã giả mạo Annie và viết nó. Với suy nghĩ đó Candy không biết đã đọc đi đọc lại bức thư bao nhiêu lần.

Tạm biệt, Candy.
Không thể là giả mạo. Chữ viết của Annie giống hệt giọng nói bạn ấy, trên tờ giấy trắng những nét chữ nhỏ nhắn có vẻ run run.

Toàn thân gần như mất hết sức lực, Candy ngã khụy xuống.

Đây là suy nghĩ từ tận đáy lòng của Annie.
Mình đã không hề nhận ra… Cũng không nghi ngờ khi không thấy Annie hồi âm.
Annie rất hay để ý đến lời bàn tán của những người xung quanh, tính cách đó mình biết. Vậy mà mình vẫn không chịu nghĩ đến, chỉ nghĩ cho quyền lợi của bản thân.
Annie, mỗi khi nhận được thư của mình chắc cậu rất sợ hãi…Không chừng mình đã khiến tim của cậu yếu đi…

Bất giác nước mắt Candy chảy thành hàng dài trên má.
Bị bỏ rơi có phải là lỗi của chúng mình đâu. Đáng lẽ càng phải thấy tự hào hơn với việc sống ở cô nhi viện chứ…
Nhưng Candy không muốn trách Annie.

Xin lỗi cậu!

Có thể nghe được tiếng lòng của Annie. Có lẽ Annie đã phải sử dụng hết sự can đảm của mình để viết lá thư này.

"Tớ cũng xin lỗi cậu, Annie…"
Candy nghẹn ngào thốt nên thành tiếng.
"Đừng lo lắng. Annie…Tớ sẽ ngưng gửi thư cho cậu."

Trong lúc lầm bầm những lời đó, một giọt lệ bất ngờ rơi lên lá thư. Candy chớp chớp mắt, ngạc nhiên vì khóc không phải là việc cô bé muốn làm.

Nhưng có khi nào, ở đây, nếu mình khóc thật to thì hòang tử trên đồi sẽ xuất hiện?

Em cười trông xinh hơn đấy, em bé à.

Nhớ lại lời của hòang tử, khóe miệng Candy run lên. Chiếc phù hiệu bằng bạc có đính chuông lúc nào cũng nằm trong túi liền được lấy ra.

"Hòang tử trên đồi, em sẽ không khóc đâu."

Leng keng leng keng, những chiếc chuông bạc va vào nhau, phát ra âm thanh dễ chịu.
Giá mà chúng có phép màu. Nếu có thể, hãy biến lá thư của Annie thành thiệp mời ta đến thăm nhà!
Nhưng... những việc thế này... sẽ không bao giờ thành hiện thực…

Xa xa có một đôi bướm trắng đang bay lượn. Candy nhớ về quá khứ ngày xưa vẫn luôn cùng Annie chơi đùa, không rời nhau nửa bước.
Candy thở dài, nhìn xuống chân đồi về phía nhà Pony. Bây giờ là giờ ngủ trưa của bọn trẻ. Nhà Pony trong sự bao bọc dịu dàng của nắng hè dường như cũng đang say giấc.

"Ủa…có một chiếc xe!?"

Candy liền đứng bật dậy.

Trong cảnh sắc ngái ngủ bỗng xuất hiện một chiếc xe hơi sang trọng màu xanh đậm đang “brừm brừm” trong khói bụi tiến về hướng ngôi làng. Đến trước cửa nhà Pony nó dừng lại.
Từ trên xe một người đàn ông bước ra và tiến đến nhà Pony. Dù ở xa nhưng Candy có thể nhận ra người đàn ông ăn mặc rất lịch sự.

“Ai thế nhỉ? Tại sao lại đến đây? A! Hay là người ấy muốn nhận con nuôi? A, hay là người ấy muốn một đứa trẻ mặt tàn nhang nhưng rất dễ thương giống mình? Được thế thì tốt biết bao!”

Candy đang lầm bầm với bản thân thì thấy cô Lane chạy vội ra khỏi nhà.

“Candy! Candy!”

Cô hướng tầm mắt về phía cây sồi già, lớn tiếng tìm gọi Candy.
Candy nhặt tấm phù hiệu nhét trở lại vào túi, dùng hết sức lức chạy bay xuống đồi.

“A! Tốt quá Candy! Cô Pony đang gọi con đấy!”

Vừa nhìn thấy Candy cô Lane đã nói ngay.

“…Có khi nào cô ấy muốn bàn về chuyện đi Lakewood…”

Ngay lập tức Candy thấy tim mình đập rộn ràng.

“Ôi chao! Cuối cùng con cũng được nhận nuôi! Cô ơi, có phải là người vừa mới đến từ chiếc xe lấp lánh kia không?  Người ấy trông rất giàu có!”

“Ừ ừ…có vẻ như đến từ một căn biệt thự rất sang trọng nhưng…”

Candy nhảy cẫng lên.

“Hoan hô! Không bõ công con chờ đợi rất lâu! Số con thật là may! Cô ơi, con đã mong cái ngày này từ lâu lắm rồi ! »

“Candy…Ừm… Không phải là nhận con nuôi…”

Những lời lẩm nhẩm của cô Lane chưa kịp lọt vào tai Candy thì cô bé đã nhảy chân sáo vô nhà.
Bỗng nhiên Candy dừng lại, hít vào một hơi sâu để lấy bình tĩnh. Cuối cùng thì cái ngày trông đợi nhất cũng đã đến.
Mình phải thật khiêm tốn!
Candy phủi bụi trên chiếc váy, trên mặt khóac lên vẻ bình thản, sau đó gõ tay lên cửa phòng cô Pony.

Cô Pony ngẩng đầu lên. Candy có thể nhận ra trên mặt cô mang nhiều cảm xúc khó tả. Người đàn ông đang ngồi trên ghế bỗng đứng dậy và tiến về phía Candy. Candy cảm thấy toàn thân cứng đờ. Mình sắp sửa gọi người đàn ông trẻ như thế này là “Ba” sao? Tuy nhiên, chỉ vài giây sau, mọi hy vọng đã hoàn toàn bị đập nát.

“Candy, đây là ngài Stewart đến từ gia đình Leagan ở Lakewood. Nữ chủ nhân của ngài đang muốn tìm một người làm bạn cho tiểu thư Eliza.”

Cô Pony vừa nói vừa tránh nhìn thẳng vào mắt Candy.

“Người làm bạn? Không phải là nhận con nuôi sao?”

Nhận ra sự thật phũ phàng Candy cảm thấy lồng ngực bị thắt chặt.
Candy vô thức quay lại nhìn cô Lane vừa mới bước vào phía sau. Cô Lane với vẻ áy náy đặt hai tay lên ngực, ánh mắt nhìn thẳng xuống dưới.

“Ngài Stewart, đây là Candy White, năm nay vừa tròn 13 tuổi như tiểu thư của gia đình.”

Vị khách tên Stewart nhìn Candy vẻ dò xét, đoạn gật đầu.

“Dù sao thì cũng là một cô bé trẻ trung và có vẻ năng động. Được rồi, chúng ta hãy bắt đầu thu xếp hành lý và khởi hành ngay lập tức.”

“Nhanh vậy sao!?”

Cô Lane bất giác thốt lên. Cô Pony cũng bật dậy từ ghế.

“Đúng thế, chúng ta còn chưa hỏi Candy suy nghĩ của nó mà. Candy từ nãy đến giờ vẫn chưa nói một lời nào. Ngay cả ngài thị trưởng cũng chưa một lời từ biệt…”

Cô Pony nhìn ngài Stewart và Candy bằng ánh mắt bối rối.

“Tôi đã thông báo với ngài thì trưởng và quyên góp một số tiền từ thiện cho nhà thờ. Vả lại nữ chủ nhân đã ra lệnh phải trở về ngay lập tức.”

Vị khách Stewart thông báo bằng vẻ mặt không cảm xúc. Trông thấy cả hai cô đang phân vân, Candy cất tiếng.

“Con…sẽ đi!”

Lời nói thóat ra từ miệng một cách can đảm.

“Nhưng mà…Candy, cô hiểu ý con…nhưng chúng ta vẫn có thể từ chối!”

Giọng cô Pony run run.

“Con đã quyết định rồi thưa cô! Con sẽ đi ngay lập tức! Bây giờ con xin phép đi sửa soạn.”

Candy nhoẻn miệng cười thật tươi, vị khách Stewart gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Làm bạn của tiểu thư hay cái gì cũng được, miễn sao là được người ta nhận. Chứ không thì sẽ không có cơ hội rời khỏi nhà Pony đâu.
13 năm trời làm phiền các cô thế là đủ rồi. Candy tự nhủ.

“Candy…con hãy suy nghĩ thật kĩ! Nếu con thật sự không muốn thì…”

“Được mà cô Lane. Con đã 13 tuổi rồi!”

Candy động viên cô Lane đang muốn khóc bằng một khuôn mặt tươi cười.

Nói là sửa soạn nhưng Candy chẳng có bao nhiêu hành lý để mang theo.
Rất nhanh sau đó là thời khắc chia tay. Ngài Stewart đã vào trong xe.
Lúc này đây Candy có cảm giác đang ở trên mây, những bước chân nhẹ tênh như đang trốn chạy thực tế. Thật đột ngột khi phải rời xa nhà Pony.

“Chờ một chút! Để cô gọi tụi nhỏ dậy tiễn con đi…”

Cô Lane năn nỉ ngài Stewart khoan hãy nổ máy.

“Đừng cô ơi…như vậy sẽ còn khó từ biệt hơn. Cứ để tụi nhỏ ngủ.”

Candy nói bằng giọng dịu dàng. Thật sự nếu trông thấy lũ trẻ chắc chắn cô bé sẽ khóc.

“Được rồi, chúng ta phải về nhà trước khi hoàng hôn.”

Ngài Stewart khởi động máy. Nhanh sau đó xe bắt đầu lăn bánh.

“Cô ơi!”

Bất thình lình Candy thò đầu ra khỏi cửa sổ. Rất muốn nói “Cảm ơn các cô vì tất cả..” nhưng một chữ cũng không thốt ra được.

“Candy!”

Cô Pony đang đứng yên bỗng nhiên kêu lên và chạy theo xe.

“Đây! Cái này cho con, Candy!”

Cô cởi sợi dây chuyền thánh giá vẫn luôn đeo quanh cổ và đặt lên tay Candy.

“Candy, cái này tặng cho con, chúc con mãi mãi được hạnh phúc!”

Qua hai tròng kính đôi mắt nhỏ của cô Pony đã ướt đẫm. Cô Lane hai bờ má nhạt nhòa nước mắt, chỉ biết đưa tay lên che miệng, im lặng nhìn Candy.

…Không được khóc!
Candy tự nhủ với bản thân.

“Con cảm ơn cô! Tạm biệt các cô!”

Candy mỉm cười giơ tay vẫy chào cả hai, và rồi cô bé quay đầu không một lần ngoảnh lại nhìn.

28 Sept 2013

Tiêu đề 3

Trang 31 đến 40, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

Từ trên ngọn cây sồi già, qua những nhành cây to đang chi chít lá, khung cảnh bên dưới là một màu xanh mơn mởn. Không khí bay qua phảng phất hương thơm của lá và đất. Bầu trời xanh thăm thẳm ẩn hiện qua những tán lá, đẹp như môt bức tranh. Candy ngồi vất vểu trên cành cây, miệng nhồm nhoàm món tráng miệng buổi chiều là trái táo đỏ mọng.

Những chú chim chuẩn bị hạ cánh nghỉ ngơi, hỏang hốt khi thấy Candy liền vội vàng đập cánh bay vút lên bầu trời. Candy khúc khích cười,

“Chắc chúng nghĩ mình là con chim khổng lồ. Aaaa muốn bay lượn trên trời quá đi!”

Candy ngồi yên trên cành cây, mắt quan sát những bông hoa đang phủ đầy đồi Pony. Ngọn đồi bây giờ đã mọc chi chít những bông hoa vàng, hồng, trắng, xanh, trông chẳng khác chiếc váy của nữ hòang mùa xuân.

Chỉ 5 ngày nữa thôi Candy sẽ tròn 13 tuổi.

Ngày xưa cứ vào thời điểm này là cô bé lại cùng với Annie mỗi ngày hái hoa không biết mệt. Cho dù có hái đến gần trọc đồi thì hoa vẫn tiếp tục nở. Đúng, cứ như đây là quà sinh nhật mà Chúa đã ban cho cả hai.

Hai đứa bé trao cho nhau những chuỗi bông làm quà sinh nhật. Cả hai đều không biết chính xác ngày sinh của mình. Chúng quyết định ngày bị bỏ rơi ở nhà Pony chính là ngày sinh nhật.

“Bọn mình sắp 13 tuổi rồi đấy. Annie, cậu sẽ ăn mừng thế nào?”

Candy thở dài, đặt một phần ba quả táo lên cành cây cho lũ chim. Đã 7 năm trôi qua kể từ ngày Annie trở thành con gái nuôi của nhà Brighton. Thời gian trôi thật nhanh, thằng quỷ Mike, cả Tom nghịch ngợm, rồi Mili tí hon, tất cả đều được nhận nuôi. Candy trở thành đứa trẻ lớn nhất ở nhà Pony.

Suốt 7 năm qua, Candy và Annie vẫn đều đặn trao đổi thư từ. Thư của Annie lúc đầu đến rất thường xuyên nhưng dạo gần đây thì ít đi hẳn. Dường như chỉ có Candy là vẫn chăm chỉ viết thư. Năm nào cô bé cũng mong nhận được thư mời đến chơi vào dịp Giáng sinh, nhưng không bao giờ thấy.

“Annie phải bận rộn với việc học đàn piano, dù gì thì bạn ấy cũng là con gái của gia đình Brighton.”

Candy nheo mắt nhìn lên bầu trời. Một màu xanh trong vắt, khiến Candy nghĩ ngay tới chiếc váy Annie đã mặc vào hôm chia tay.

“13 tuổi…Mình đã lớn…Đúng rồi, cô Lane trông cũng có vẻ già đi…”

Nhác thấy bóng cô Lane đang rảo bước dưới cây sồi, Candy cuộn tròn người và ẩn mình một cách yên lặng trong đám lá.

“Nhưng già nhất vẫn là quần áo của các cô…”

Xuyên qua tán lá cây Candy có thể nhận thấy màu váy của cô Lane đã bị nước giặt làm cho mờ đi, ngay cả những vết vá cũng trở nên rõ rệt hơn. Candy có thể cảm nhận rằng tài chính ở nhà Pony không được thuận lợi lắm.

“Candy! Lại leo cây nữa!”

Bất thình lình cô Lane quay trở lại và đưa mắt nhìn lên tán lá.

“Á! Bị phát hiện rồi! Cô Lane, cô tinh mắt quá!”

Candy thò đầu ra khỏi đám lá. Cô Lane nhẹ giọng:

“Tất nhiên! Có cái gì lòng thòng trên cành cây kìa.”

Cô Lane không nhịn được cười, tay chỉ vào hai chân của Candy.

“Ây da, sơ suất quá!”

“Con còn không mau đi xuống!?”

“Dạ!!!”

Trả lời một cách rành rọt, Candy đu mình từ cành cây này sang cành cây khác. Thình lình một tiếng Rắc rất to! Cành cây Candy đang níu vào bị gãy làm đôi, cô bé rơi bịch xuống đất. Trèo cây là sở trường của nàng, nhưng ngã từ trên cây xuống thì…

Cô Lane hối hả chạy đến, cặp lông mày không giấu vẻ lo lắng trong lúc đỡ Candy dậy.

“Candy thấy chưa, đừng có leo trèo nữa!”

“Cái này có là gì đâu thưa cô. Ui da!”

Candy kiểm tra lại xương eo của mình, rồi đưa mắt nhìn lên cây, vẻ khó hiểu.

“Con nghĩ cành cây có thể chịu nổi sức nặng của một đứa bé 13 tuổi sao!? Thật không thể tin là con sắp 13 tuổi rồi…”

“Ấu ấu ấu! Meo meo meo!”

Trong lúc cô Lane đang nói, Candy trêu ghẹo bằng cách giả giọng thú vật khiến cho cô

“Con biết rồi! Còn cả đống việc chưa làm, lau nhà, lấy nước, giặt áo của lũ trẻ….A, bận rộn quá!!!”

Candy bỏ chạy hối hả.

“Thiệt tình, có còn con nít nữa đâu…”

Cô Lane cười khi thấy bóng Candy mất hút.

“A, nó làm rơi cái gì.”

Cô Lane nhặt tấm phù hiệu bằng bạc đang tỏa ra những tia lấp lánh dưới ánh mặt trời và hối hả đuổi theo Candy.

“Candy con làm rơi vật quan trọng này!”

 “Cảm ơn cô!”

Candy đang lấy nước ở giếng, trông thấy phù hiệu gương mặt cô bé ửng đỏ, quệt hai bàn tay ướt vào váy rồi đưa tay đón nhận.

“Cái phù hiệu này ta thấy con thỉnh thỏang lại đem ra ngắm, chắc là rất quan trọng hả?”

“Dạ đúng, đây là báu vật của con. Là bùa hộ mệnh!”

Candy cười ngọt ngào trong lúc cầm chặt chiếc phù hiệu gần lồng ngực. Hòang tử trên đồi, phù hiệu này là minh chứng cho việc hôm ấy không phải một giấc mơ.

“Nếu giữ nó cẩn thận thì sẽ có cơ hội gặp lại hòang tử.”

Một chàng trai tuấn tú…Candy nhớ lại kỉ niệm ấy với vẻ mặt bâng khuâng.

“Em cười trông xinh hơn đấy, em bé à.”

Chất giọng ấy thật dịu dàng. Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, nghĩ đến câu này luôn khiến cô bé cảm thấy đỡ hơn. Chuyện gặp gỡ hòang tử ngay cả cô Lane cũng không biết, đấy là bí mật quan trọng nhất của riêng Candy.

“Hô, Candy kì quái tự nhiên lại cười một mình. Này, con nhanh tay làm xong mọi việc rồi giúp cô chuẩn bị bữa tối. Hôm nay cô Pony sẽ về trễ đấy.”

 “Cô Pony đi đâu rồi ạ?”

“Một nơi nào đó, cô ấy đi gửi Becky”

“Woa, Becky đã được nhận nuôi rồi ạ?”

“Ừ, thật là may quá. Con cũng cố gắng lên Candy.”

Sau khi cô Lane rời đi, Candy thở ra một hơi dài.

“Becky đã được nhận nuôi…A, sao không ai chịu nhận mình hết vậy?”

Thỉnh thỏang nhà thờ trong thị trấn lại tổ chức buổi tiệc “Nhận con nuôi”, Candy cũng được giới thiệu nhưng chẳng có ai mở lời về cô bé.

“Sắp 13 tuổi rồi, ở nhà Pony từ trước đến nay có ai chừng này tuổi mà còn ở lại đâu. ”

Viện mồ côi không dư dả tiền bạc nên chỉ có thể chăm sóc trẻ em đến một độ tuổi nhất định. Điều này Candy biết.

“Ai cũng có lí do để tồn tại trong thế giới này. Cuộc sống thật đáng yêu, đừng quên trở thành một đứa trẻ ngoan và chăm chỉ!”

Candy vừa ngân nga vừa vỗ “bang bang” lên xô nước.

Nancy, đứa bé mới lên 3, nếu không được Candy vỗ về sẽ không ngủ được. Đêm đó, sau khi cho Nancy ngủ, Candy bước ra hành lang.

“Tôi lo cho Candy quá.”

Tiếng cô Pony vọng ra từ căn phòng, Candy dừng chân lại lắng nghe.

“Cô lo lắng cho mình?”

Candy hít một hơi sâu, hai tai dỏng lên.

“Cô Pony à, tôi thật tâm muốn con bé được ở mãi nơi đây nhưng…”

“Tôi cũng vậy cô Lane à. Nhưng nếu ở mãi nơi đây con bé sẽ khôn lớn như thế nào? Ở đây không có cơ hội học tập, mà nó thì muốn đi học biết bao. Hơn nữa trong tháng tới chúng ta phải nhận nuôi một đứa bé 2 tuổi. Kinh phí sẽ trở nên hạn hẹp biết bao…”

Cô Pony thở ra một hơi dài, cô Lane cũng buồn phiền không kém.

“Thật tình nếu con bé có thể được một gia đình tử tế nhận nuôi thì tốt biết bao… Một đứa trẻ ngoan như vậy, tại sao lại kém may mắn thế.”

Sau khi nghe những lời xót xa của cô Lane, Candy lặng lẽ quay trở lại phòng ngủ. Cô bé không ngờ mình lại là nỗi lo của các cô. Với Candy, chỉ cần được sống mãi ở nhà Pony như thế này là thỏa mãn lắm rồi.

Nhưng sự thật là một điều tàn nhẫn…

“Không có mình, nhà Pony có thể nhận thêm 3 đứa trẻ nữa…”

Candy kéo chăn che cho từng đứa trẻ, sau đó tiến đến bệ cửa sổ và tựa hai tay lên cằm, ánh mắt hướng về bầu trời đêm. Ánh trăng nhẹ nhàng buông xuống căn phòng trẻ con. Những vì sao dường như đang mỉm cười ấm áp. Candy lấy ra từ trong túi áo tấm phù hiệu của hòang tử, đung đưa nó một cách chậm rãi. Những chiếc chuông nhỏ vang lên tiếng leng keng mà đối với Candy chẳng khác gì âm thanh cổ vũ của tình yêu.

“13 tuổi…vẫn còn nửa quãng đường mới trở thành người lớn. Công việc thì chưa đủ tuổi, còn để được nhận nuôi thì đã quá tuổi. Leng keng leng keng, cậu có nghĩ như thế không?”

Candy nói chuyện với tiếng chuông rồi cười khúc khích.

Trong lúc cô bé mỉm cười, ánh trăng lại càng rọi sáng. Bỗng nhiên Candy đút tấm phù hiệu lại vào túi. Không hiểu sao cô bé không muốn tấm phù hiệu thấy nước mắt của mình.

“Từ giờ trở đi…mình phải làm sao? Annie không có ở đây để cùng mình bàn luận. Những lá thư vẫn chỉ là một chiều. Không có hồi âm từ cậu ấy, chắc là cậu ấy đang bận lắm."

Bây giờ Candy chỉ ước được tâm sự với Annie.

“Hay là mình viết thư hỏi ý Annie. Nếu nhà Brighton không thể nhận nuôi mình thì họ có thể cho mình một công việc nào đấy?”

Rời nhà Pony để đi làm việc, đây là cách tốt nhất. Với suy nghĩ ấy, Candy cẩn thận quẹt hai hàng nước mắt.

“Không được khóc! Đúng thế, phải thổi bay những ý nghĩ buồn bã!”

Candy quyết định tự an ủi bản thân. Đứng trước gương, hai chân dạng ngang, miệng tròn như bạch tuột, cô bé tạo tư thế sẵn sàng rồi ngân vang giọng.

“Bài thể dục ‘Thổi bay những ý nghĩ buồn bã’ bắt đầu! Hầy hồ! Danzu tata! Danzu tata”

Candy lọang chọang nhún nhảy theo giai điệu, cơ thể cử động như một con ếch. Bài thể dục tự chế trước gương thật kì quái, Candy bỗng chốc quên sạch những ưu tư phiền muộn, cô bé đã nhập tâm vào khúc nhạc.

“Một hai! Danzu tata! Hầy hồ! Một hai Danzu tata!”

“Chị Candy…chị đang làm gì thế?”

“Danzu…Oái!”

Candy giật mình quay đầu lại thì thấy Nancy và Slim đã dậy từ hồi nào đang nhìn Candy như sinh vật lạ.

“À không…à…tại vì chân của chị hơi mỏi ấy mà…hahaha! Mấy đứa còn không đi ngủ mau!”

Candy vội vã thổi tắt nến trong đèn.

“Hôm nay trăng sáng, mình sẽ viết thư cho Annie.”