25 Jul 2026

Bài hát của Candy; Terry cứu Eliza

Trang 323 đến 337, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki


Ôi Chúa ơi, xin người hãy xoa dịu nỗi đau của Terry... Xin đừng để cậu ấy tự dằn vặt bản thân chỉ vì con đã biết được bí mật của cậu ấy...

 

Đêm hôm đó, khi trở về phòng, Candy đã cầu nguyện cho chàng trai ấy.

 

Candy đã vô tình nhảy nhầm vào phòng của Terence. Sau đó Candy lại dùng sợi dây một lần nữa để lẻn vào phòng của Stair và Archie. Hai chàng trai đang lo lắng chờ cô trên ban công, tay vẫn nắm chặt chiếc chân nến.

 

– Candy, mọi chuyện ổn chứ? Thằng quý tộc kiêu căng đó không phát hiện ra em đấy chứ? – Archie hỏi.

 

– Không... mọi chuyện ổn cả.

 

Candy trả lời vui vẻ, cố gắng không để lộ vẻ căng thẳng vẫn còn trên gương mặt mình.

 

– Vậy thì tạ ơn Chúa. Cái thằng ấy bất lịch sự lắm.  dựa vào thế lực của cha mình để muốn làm gì thì làm. Dù có vi phạm nội quy bao nhiêu lần đi nữa thì nó sẽ chẳng bao giờ bị đuổi học, nhờ có tước vị công tước của cha nóThật bất công! Đáng ghét là cô hiệu trưởng vẫn thường xuyên bao che cho nó!

 

Có vẻ Archie thật sự không thích Terence.

 

– Em không nghĩ cậu ấy là một người tệ đến vậy...

Candy vô thức lẩm bẩm.

 

Ngay khi nhận ra mình đang bênh vực người con trai ấy, Candy không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

Nhưng đó là sự thật.

Cô thật sự không thể xem Terry là một người bất công hay xấu xa.

 

Ánh mắt của Terry trong trẻo đến vậy ...

Ấn tượng mà cô có về cậu từ lần gặp trên con tàu vào đêm mù sương ấy không phải là một sự nhầm lẫn. Candy lại nhớ đến hình bóng của Terry khi nhìn từ phía sau, và ánh mắt buồn bã của cậu - một nỗi buồn sâu sắc đến mức không thể nào làm ngơ.

 

Chỉ mới đây thôi Terry đã túm lấy cô và lay mạnh cô đầy giận dữ.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Candy vẫn nhận ra sự trong sáng trong ánh nhìn u ám và cô độc của cậu.

 

Mình đã phát hiện ra bí mật của Terry, dù hoàn toàn chỉ là tình cờ.

 

Phải làm sao đây? Mình không thể ngủ được...

 

Candy đứng dậy, ngồi xuống bàn học rồi mở cuốn nhật ký.

 

Mình có rất nhiều điều muốn viết ra. Con tàu bay của Stair đã rơi tan tành nhanh chóng như thế nào, sự thất vọng của anh ấy, những bản vẽ thử nghiệm hoàn toàn khó hiểu đối với mình, chiếc mũ mới của Archie...

Aaa… Nhưng mà mình không thể tập trung.

Mình cứ nhớ mãi ánh mắt và giọng nói đầy đau đớn của Terry.

 

Candy thở dài, khép cuốn nhật ký lại rồi bước ra ban công.

Làn gió đêm nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc cô.

 

Ở phía bên kia khu rừng tối tăm ấy chính là Terry.

Cô tự hỏi lúc này cậu đang nghĩ gì.

 

Tôi sẽ không nói gì đâu... Vì vậy, xin anh đừng lo lắng.

Nhìn vào màn đêm trước mặt, Candy khẽ thì thầm những lời ấy trong lòng.

 

 

Ngay lúc đó, Terry cũng đang đứng ngoài ban công, lặng lẽ nhìn về phía những hàng cây trong khu rừng tối.

Bóng tối bao trùm mọi thứ xung quanh, nhưng chàng trai trẻ vẫn có thể nhìn thấy rõ.

Trong màn đêm ấy, cậu nhìn thấy chính sự ngu ngốc của mình.

 

Cô ấy đã phát hiện ra bí mật của mình.

Nhưng đó không phải điều khiến mình khó chịu. Tại sao mình vẫn giữ tấm ảnh ấy cho đến tận bây giờ?

Mình đã dùng bút gạch nát gương mặt người phụ nữ ấy, thậm chí còn viết lên đó một lời lăng mạ.

Thế nhưng mình vẫn không thể nào từ bỏ được. Trái tim mình không thể nào rời bỏ được món đồ ấy.

 

Điều đó khiến cậu tức giận.

Terry siết chặt nắm tay.

 

Vợ của Công tước Granchester - người mẹ kế hiện tại của cậu, dù trên danh nghĩa mà thôi - chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội chế giễu cậu bằng thái độ khinh miệt.

Dường như đó chính là mục đích sống của bà ta.

 

– Nhìn mà xem. Đây chính xác là cách cư xử của một đứa con mang trong mình dòng máu của người phụ nữ Mỹ khốn khổ và thấp kém ấy.

 

Dù có cùng chung một người cha, những người em trai và em gái của cậu vẫn thường nhìn cậu như một thứ gì đó bẩn thỉu.

 

Còn Công tước Granchester thì thậm chí chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt cậu.

Ông ta không muốn thừa nhận sai lầm lớn nhất của mình.

 

Ôi, Công tước Granchester!

Địa vị xã hội quan trọng với ông đến vậy sao?

Danh dự của cái tên ấy quan trọng đến thế sao?

 

Trên hết, cha cậu chỉ quan tâm đến chính bản thân ông ta.

Nhưng điều đó cũng đúng với bà ấy.

 

Terry bật cười trước chính mình, chỉ vì bị thúc đẩy bởi những cảm xúc không thể kiểm soát mà đã quyết định vượt đại dương vào ngày mùa đông năm ấy.

 

Đúng là một kẻ ngốc!

Lúc đó mình đã mong chờ điều gì chứ?

 

Cậu đã đi xa đến tận đó vì bà.

Nhưng thứ cậu nhận lại được là gì?

Eleanor Baker thậm chí còn không che giấu sự bối rối của mình.

Khi nữ diễn viên vĩ đại ấy đồng ý gặp cậu, bà đã cau đôi mày xinh đẹp, kéo cậu ra phía sau trường quay, tránh xa những ánh mắt tò mò.

Ở đó, bà đặt vào tay cậu một phong bì đầy tiền.

 

– Làm ơn, con hãy quay trở lại London ngay lập tức! Đừng bao giờ quay lại nữa! Ngay cả người quản lý của mẹ cũng không biết về quá khứ này.

– Ôi, Terence... đáng lẽ mẹ không bao giờ nên để lại cho con tấm ảnh đó...

– Terry, đừng bao giờ cho bất kỳ ai xem nó!

– Đừng nói với bất kỳ ai rằng mẹ là mẹ của con.

– Mọi người đều tin rằng mẹ chưa từng kết hôn...

 

– Tất cả các người hãy chết hết đi!

Terry ném chiếc bình sứ trắng vào tường, giống hệt như cách mà ngày hôm đó cậu đã ném phong bì tiền mà Eleanor Baker vừa đưa cho mình vào lại bà.

 

Chiếc bình vỡ tan.

Những cánh hoa hồng rơi tung tóe trên tấm thảm, trông như những giọt máu.

 


 

Vào tháng Tư, Học viện Thánh Paul bắt đầu khoác lên mình những sắc màu như một bức tranh. Những gam màu dịu dàng của các loài hoa, màu xanh của thảm cỏ, và những chồi non xanh nhạt đang nhú lên từ các cành cây đã khiến ngôi trường trở nên rực rỡ hơn.

Vẻ ngoài nghiêm khắc của trường học dần thay đổi nhờ bầu không khí dễ chịu ấy, giống như một mụ phù thủy già nua u ám bỗng trở lại thành một cô gái trẻ.

 

Khi mùa xuân đến, bên trong trường cũng dường như hồi sinh.

Tiếng cười nói vang lên khắp nơi.

Dù bị đối xử chẳng khác gì một người hầu, Annie vẫn tiếp tục đi theo Eliza mọi lúc mọi nơi.

Candy đã quyết định không quan tâm đến chuyện đó nữa.

Cô giữ khoảng cách với Annie, và hai người chưa từng nói chuyện với nhau.

Tuy vậy, Candy vẫn tin rằng người bạn thuở nhỏ của mình có thể hiểu được cảm xúc của cô.

Đôi khi, khi ánh mắt họ vô tình chạm nhau, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Annie lại hiện lên vẻ buồn bã như thể muốn nói điều gì đó với cô.

 

Candy gần như có thể nghe thấy tiếng lòng của Annie:

"Candy, hãy tha thứ cho mình...Mình cũng muốn nói chuyện với cậu, nhưng mình không thể. Xin hãy tha thứ cho sự yếu đuối của mình."

 


 

Khi thời tiết đẹp lên, các cô gái không còn lập tức trở về ký túc xá sau giờ học nữa.

Họ ở lại trò chuyện trong sân trường ngập tràn hoa.

Những nụ hồng với đủ màu sắc khác nhau đang chuẩn bị nở rộ.

Nhưng Candy không thích nơi ấy.

Mỗi lần ở đó, cô lại không thể không nghĩ đến Anthony, và nhớ đến mùi hương của những bông hoa Sweet Candy.

 

Ngày hôm đó cũng vậy.

Sau khi chào Patty, người đang trên đường đến thư viện, Candy bắt đầu đi về phía khu rừng.

 

– Nó thường hay đi một mình vào rừng, đúng không? 

 

Được bao quanh bởi nhóm bạn, Eliza đang ngồi trên thành đài phun nước trong sân trường, dõi theo từng bước đi của Candy, dò hỏi với vẻ nghi ngờ, bĩu môi.

 

– Gần đây nó không còn mắc nhiều lỗi như trước nữa, cậu không thấy vậy sao? – Luise nhận xét, nghiêng đầu với vẻ hoài nghi.

 

Eliza liếc cô ta một cái đầy khó chịu rồi nói:

 

– Chẳng qua là nó giỏi giả vờ thôi! Đừng quên rằng những người xuất thân từ cô nhi viện hoàn toàn không có liêm sỉ!

 

– Cậu nói đúng!

Luise tiếp lời.

 

– Nó đi lại trong trường với vẻ như thể đã luôn thuộc về nơi này vậy, hơn nữa hình như còn kéo cả Patty về phía mình nữa. Tớ thường thấy hai người họ nói chuyện với nhau.

 

– Con nhỏ Patty ngốc nghếch đó đúng là khiến tớ không hiểu nổi!

Eliza cau mày.

 

– Luise, cậu không được nói chuyện với Patty nữa! Ai lại muốn dính dáng đến một người xuất thân từ cô nhi viện chứ? Đúng không, Annie?

 

– À... mình...

Annie lắp bắp, cảm nhận được ánh mắt của Eliza đang nhìn mình.

 

Rồi, mặt đỏ bừng, cô khẽ lắc đầu.

– Đúng vậy. Ai mà muốn dính dáng đến họ chứ!

 

Luise và những người khác liên tục gật đầu, vì vậy Annie buộc phải cố gắng bắt chước theo họ.

 

Mỗi lần nghe đến từ “cô nhi viện”, Annie đều cảm thấy khó chịu.

Cô luôn sợ rằng những người bạn cùng trường sẽ phát hiện ra sự thật, và chính nỗi sợ ấy khiến cô càng lúc càng mất kiểm soát hơn.

Ngay cả lúc này, đầu óc cô cũng hoàn toàn trống rỗng.

 

Bất chợt, Eliza đứng bật dậy.

– Tôi sẽ bí mật đi theo nó! Dám chắc nó vào rừng để âm mưu chuyện gì đó!

 

– Bọn tớ sẽ đi cùng cậu!

Luise và những người khác đồng thanh nói rồi đứng lên.

 

– Không.

Eliza chặn họ lại bằng một ánh nhìn lạnh lùng.

 

– Nếu tất cả cùng đi thì chúng ta sẽ bị phát hiện. Hơn nữa, các cậu không biết cách di chuyển nhẹ nhàng đâu.

 

Nói xong, Eliza bắt đầu chạy đi, dù chính cô ta lại gây ra nhiều tiếng động hơn bất kỳ ai.


Cô hoàn toàn tin rằng mình đã đúng.

 

Mình không tin rằng nó lại có thể ngoan ngoãn và im lặng như vậy.

Chắc chắn phải có lý do gì đó khiến nó luôn vào rừng.

Mình phải bắt quả tang nó mới được!

 cần phải rời khỏi ngôi trường này, càng sớm càng tốt.

 

Đối với Eliza, việc Candy được nhà Ardlay nhận nuôi, học cùng trường với cô ta, lại còn được dành riêng một căn phòng đặc biệt - tất cả những điều đó đều khiến cô ta không thể chịu đựng nổi.

 


 

Terry đã đi đâu rồi?

 

Mệt mỏi, Candy tựa vào một thân cây trong rừng.

Cô đã tìm cậu ở Đồi Pony Giả, khu cưỡi ngựa của trường, và cả trong khu rừng này, nhưng vẫn không thể tìm thấy cậu.

Kể từ đêm hôm đó, đôi khi cô vẫn bắt gặp Terry quanh trường, nhưng dĩ nhiên cô không thể nào nói chuyện với cậu.

Candy rất muốn xin lỗi và khiến cậu hiểu được cảm xúc của mình.

Dù chỉ là vô tình, hôm ấy cô đã phát hiện ra bí mật gắn kết Terry với nữ diễn viên vĩ đại kia, và vô tình khơi lại vết thương trong lòng cậu.

 

Terry... xin anh hãy tin tôi, ít nhất là trong chuyện này.

Tôi sẽ không bao giờ nói chuyện đó với bất kỳ ai.

 

"Nếu cô dám nói với bất kì ai..."

 

Giọng nói tuyệt vọng của Terry và ánh mắt u ám của cậu vẫn còn in sâu trong tai và tâm trí Candy.

Cô nghĩ rằng mình có thể hiểu được cảm giác của cậu vào khoảnh khắc ấy.

 

Có lẽ chúng ta... theo một cách nào đó, chúng ta giống nhau...

 

Terry, con trai của một gia đình quý tộc danh giá.

Và Candy, một cô nhi thậm chí còn không biết cha mẹ ruột của mình là ai.

Vượt qua nguồn gốc và hoàn cảnh được nuôi dưỡng, có lẽ đôi khi linh hồn của con người lại đến từ cùng một nơi.

 

Một cơn gió mạnh thổi qua khiến cô khẽ rùng mình.

Candy rời khỏi thân cây và đứng thẳng người lên.

Trên một cành cây xa xa, bị gió lay động, cô tưởng như đã nhìn thấy chiếc áo khoác cưỡi ngựa mà trước đây Terry từng mặc.

 

Chắc chắn anh ấy đang ở đâu đó gần đây và nằm trên mặt đất như một hòn đá nữa rồi...

 

Cô vừa định chạy về hướng đó thì có cảm giác như mình đang bị ai đó quan sát.

Candy quay người lại.

Trong khoảnh khắc, cô thấy có thứ gì đó chuyển động phía sau một bụi cây.

Một chiếc ruy-băng màu vàng nhanh chóng biến mất sau bóng của thân cây.

 

Đúng như mình nghĩ... là Eliza.

 

Candy thở dài đầy mệt mỏi.

Cô vốn đã biết Eliza và những người kia chẳng biết làm gì để giết thời gian.

Nhưng cuối cùng họ lại đi xa đến mức theo dõi cô.

 

Họ muốn quan sát hành động của mình để tìm ra điều gì đó có thể dùng để làm phiền mình.

 

Dù hiểu rõ ý định bí mật của Eliza, Candy vẫn không thể bỏ mặc Terry, nhất là khi cơ hội gặp được cậu vốn rất ít.

Cô do dự một lúc, không biết nên tiếp tục thế nào.

Nhưng rồi Candy lấy một hơi dài.

Cô đưa hai tay lên đầu, lấy hết can đảm và bắt đầu hát:

 

– Xin hãy tha thứ cho tôi, xin hãy tha thứ cho tôi,

Tôi thật sự không biết gì hết.

Đừng lo lắng, hãy tin tôi.

Miệng tôi sẽ luôn được giữ kín!

Tôi thề bằng những đốm tàn nhang của mình.

 

Đó là một bài hát được cô nghĩ ra ngay tại chỗ.

Những lời ca và giai điệu do chính cô tự sáng tác chỉ là một biện pháp ứng phó trong lúc khẩn cấp, nhưng nếu Terry thật sự ở gần đây, chúng sẽ giúp cô truyền đạt cảm xúc của mình cho cậu mà không để Eliza nhận ra điều gì.

 

Vừa không ngừng hát giai điệu nhỏ ấy, Candy vừa bước ra khỏi khu rừng.

Mỗi lần hát, giai điệu lại thay đổi đôi chút.

Nhưng theo thời gian, nó dần trở nên có nhịp điệu ổn định hơn, đến mức cô bắt đầu nghĩ rằng bài hát cũng không tệ lắm.

Candy tiếp tục hát với giọng ngày càng lớn hơn.

 

– Cô ta đúng là tone điếc mà...

Terry dõi mắt nhìn theo.

 

Cậu không ở trong bụi cây.

Cậu đang ngồi trên một cành cây.

 

– "Tôi thề bằng những đốm tàn nhang của mình" cơ á? Không cần phải hát một bài kỳ quặc như vậy đâu. Tôi tin cô.

 

Cậu mỉm cười, lẩm bẩm một mình.

 

Ngay lúc ấy, một âm thanh bất ngờ vang lên, giống như có ai đó đang tức giận giậm mạnh chân xuống đất.

Bám lấy một cành cây, Terry cúi nhìn xuống.

Cậu thấy Eliza đang tức tối đá vào mặt đất, làm những bụi cỏ nhỏ tung lên.

 

– Cái con nhỏ điên khùng ấy!

Eliza hét lên đầy giận dữ.

 

– Biết ngay mà, nó là một kẻ đầu óc rỗng tuếch. Mấy đứa lớn lên trong cô nhi viện chắc chắn là một lũ điên! Nó đi lang thang một hồi chẳng có mục đích, để rồi lại hát một thứ vô nghĩa như vậy!

 

Eliza nghiến răng.

– Đúng là đã phí thời gian đi theo nó!

 

Sau khi trút hết mọi sự bực tức, Eliza ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh và bắt đầu bước đi.

Nhưng rồi bất ngờ...

 

– Aaaah!

 

Có tiếng sột soạt vang lên, rồi bóng dáng cô gái đột nhiên biến mất.

 

– Cứu với! Có ai giúp tôi với! Cứu tôi!

 

– Ai biểu cô không chịu nhìn đường đi, rơi xuống hố là đúng rồi.

Terry nhanh nhẹn trèo xuống khỏi cây và nhìn vào cái hố bị lớp cỏ che khuất.

 

– Ai đó? Ôi, tôi không quan tâm là ai, mau kéo tôi ra khỏi đây đi!

Eliza hét lên từ bên dưới.

 

– Cô không biết từ ‘làm ơn’ có nghĩa là gì sao?

Lắc đầu đầy ngao ngán, chàng trai cúi xuống và đưa tay về phía cô.

 

– Nào, nắm lấy tay tôi... Này, cô nặng thật đấy!

 

Vừa cười, cậu vừa kéo cô lên. Cuối cùng cũng thoát ra được, Eliza trước tiên chỉnh lại bộ đồng phục, rồi ném cho cậu một cái nhìn sắc lạnh.

 

– Anh không được phép nói với ai rằng tôi đã rơi xuống hố đấy!

 

– Chưa biết được. 

Cậu trả lời một cách thờ ơ.

 

– Dù tôi không nghĩ người ta sẽ tin lời của một học sinh cá biệt như anh. Nhưng nếu anh dám làm chuyện đó thì hãy nhớ là tôi sẽ không tha cho anh đâu!

 

– Và đây là cách cô cảm ơn tôi vì đã giúp cô sao? Dù sao thì tôi cũng mừng vì cô không bị thương.

 

Không thèm để ý đến Eliza, Terry lấy chiếc áo khoác đã treo trên cành cây, khoác lên vai rồi bắt đầu bước đi mà không quay đầu lại.

 

Tên đó rốt cuộc muốn gì chứ?

 

Eliza nhìn theo bóng lưng cậu rời đi, đôi mắt ánh lên sự khó hiểu.

 

Ít nhất anh ta cũng phải đưa mình trở về chứ...

 

Eliza ngạc nhiên khi nhận ra rằng, không hề hay biết, cô đã đưa tay lên má. Đó chính là bàn tay vừa mới nắm chặt tay Terence lúc nãy.

 

Terence...dù gì thì anh ta vẫn đúng là một quý tộc... và còn lịch thiệp hơn nhiều so với những gì mọi người vẫn nói.

 

Cô không thể kìm được nụ cười. Vào khoảnh khắc ấy, dường như cô hoàn toàn hiểu được lý do vì sao các học sinh nữ, dù có phần e dè trước người mà họ cho là một kẻ cá biệt, lại bị cậu ta thu hút đến vậy.

 

Ngay cả khi đã trở về ký túc xá, Eliza vẫn mải nghĩ về nụ cười của Terence với vẻ say mê.

 

Nếu cậu ấy đã đối xử tốt với mình như vậy, chắc chắn cậu ấy có tình cảm với mình.

 

Tuy nhiên, tối hôm đó, cô không phải là người duy nhất đang ở trên mây vì hạnh phúc.

 

Chỉ vài phút trước đó, tại phòng sinh hoạt chung, Lễ hội tháng Năm đã được thông báo. Dù các nữ tu có cố gắng làm dịu sự phấn khích của các cô gái đến đâu, họ vẫn không thể ngăn được niềm háo hức đang dâng trào. Họ ríu rít như những chú chim non trong tổ, không ngừng trò chuyện.

 

– Cuối cùng thì Lễ hội tháng Năm cũng đến rồi!

 

– Lễ hội duy nhất trong năm! Chúng ta cuối cùng cũng sẽ có một buổi tiệc nào đó!

Giọng nói của các cô gái ngày càng cao hơn.

 

– Patty, lễ hội đó là gì vậy?

Candy hỏi, cũng bắt đầu cảm thấy phấn khích.

 

– Đó là một lễ hội tuyệt vời, Candy! Sẽ có một cuộc diễu hành với những chiếc xe được phủ đầy hoa đi vòng quanh khuôn viên trường, chở những cô gái được chọn làm các Nàng tiên tháng Năm. Còn buổi tối sẽ có một buổi khiêu vũ, và vào dịp đó chúng ta được phép tự do nhảy cùng các chàng trai.

 

– Thật sao? Tuyệt quá!

Candy giật mình, cảm thấy hình ảnh của Terence đột nhiên hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô.

 

– Và Candy, chúng ta không chỉ có thể mời gia đình mà còn có thể mời cả bạn bè đến lễ hội nữa!

 

Nghe những lời đó, sự ngượng ngùng của Candy lập tức biến mất.

 

– Bạn bè cũng được sao? Chúng ta thật sự có thể mời họ à?

 

Cô muốn nhảy lên vì vui sướng. Ngay lập tức, cô nghĩ đến Albert và dĩ nhiên là cả Mệ William đáng kính nữa!

 

Không biết ngài ấy có bằng lòng đến hay không, nhưng mình muốn thử gửi lời mời cho ngài ấy!

 

Có lẽ cô sẽ có cơ hội được gặp ân nhân của mình.

 

Trái tim Candy bắt đầu tràn đầy hy vọng.