24 Jul 2026

Candy trốn ra khỏi trường; Gặp lại Albert; Con tàu bay của Stair

Trang 308 đến 316, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki


Trong lúc đó, Candy đang hối hả chạy qua những con phố London, cố sức cắt đuôi tiếng bước chân cứ bám theo mình.

 

Giữa một góc phố vắng tanh vào đêm khuya, chẳng có gì khiến người ta bất an hơn việc nghe thấy tiếng chân ai đó đuổi sát phía sau.

 

Là ai vậy chứ? Mình cũng đâu mang theo bao nhiêu tiền... Hắn định làm gì mình đây...?

 

Tiếng bước chân càng lúc càng đến gần.

Cảm thấy người kia gần như đã bắt kịp, Candy bất ngờ dừng phắt lại.

Cô hít một hơi, cố gắng làm ra vẻ dữ dằn nhất có thể rồi quay ngoắt người lại.

 

– Này! Anh có thôi bám theo tôi không?

 

Nghe giọng quát đầy tức giận ấy, bóng người phía sau khựng lại.

 

– Tôi nghèo lắm! Mà tôi còn đang rất vội nữa! Làm ơn đừng bám theo tôi nữa!

 

Candy nói một hơi không nghỉ rồi quay người định chạy tiếp.

 

– Candy? Đúng là em thật rồi.

 

Giọng nói ấy khiến cô sững lại.

 

Giọng này... mình đã nghe ở đâu rồi nhỉ?

Candy vội quay đầu.

 

Dưới ánh đèn đường, một người đàn ông hiện ra trước mắt cô.

Anh ta mặc chiếc áo sơ mi safari đã nhàu, quần lao động lấm lem vết bẩn và đeo một cặp kính râm. Bộ dạng ấy chẳng hề ăn khớp với giọng nói hiền hòa quen thuộc khiến Candy cảm thấy như đang nhớ về một điều gì đó...

 

Anh Albert...?

Không thể nào!

Ở tận London sao?

 

Cô đứng chết lặng nhìn người đàn ông đang bước lại gần.

 

– Em không còn nhớ tôi nữa sao?

 

Người đàn ông bật cười rồi tháo cặp kính xuống.

 

– Không thể tin được... Anh Albert! Thật sự là anh sao?

 

Candy reo lên sung sướng rồi lao tới ôm chầm lấy người đàn ông.

 

– Anh Albert! Thật sự là anh à? Em không nằm mơ đấy chứ?

 

– Sao lại là mơ được?

 

Albert mỉm cười, bế bổng Candy lên rồi xoay cô một vòng.

Khung cảnh London về đêm quanh họ như cùng xoay tròn, chẳng khác nào đang ngồi trên một chiếc đu quay.

 

Từ ngày sang Anh, Candy đã chấp nhận rằng mình sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại người bạn bên kia đại dương ấy nữa.

Vậy mà...

 

– Lúc nãy em nhìn tôi như thể hoàn toàn quên mất tôi rồi ấy.

Albert vừa nói vừa đặt cô xuống đất, cười hiền rồi khẽ gõ lên trán cô một cái.

 

– Em xin lỗi... Chỉ là em không ngờ lại gặp anh ở đây... Với lại... anh cạo râu mất rồi!

Candy chăm chú nhìn gương mặt người con trai.

 

Mái tóc cũng đã được cắt tỉa gọn gàng.

 

– À... bộ râu ấy hả. Vì công việc thôi...

 

Albert hơi ngượng ngùng đưa tay vuốt cằm.

 

– Công việc? Anh Albert làm việc ở London sao?

 

– Có gì mà ngạc nhiên thế, Candy? Đến cả người như anh cũng phải đi làm chứ. - Anh cười.

 

– Nhờ một người bạn giúp đỡ, anh xin được việc ở Sở thú Blue River. Dĩ nhiên là anh cũng đưa cả Poupe theo.

 

– Poupe!

Candy xúc động đặt hai tay lên ngực.

 

– Em nhớ nó quá! Em cứ nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nó nữa...

Giọng cô nghèn nghẹn.

 

Thấy vậy, vẻ mặt Albert cũng chùng xuống.

 

– Thật ra anh cũng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại em ở đây... Nhưng Candy này, khuya thế rồi mà em còn vội vã chạy đi đâu vậy?

 

Candy như bừng tỉnh.

 

– Ôi chết! Em đang đi tìm một hiệu thuốc! Một người bạn của em bị thương nên...

 

– Thế à? Đêm nay đúng là nhiều người bị thương thật đấy.

Albert chống cằm suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

 

– Hiệu thuốc... À, anh biết một chỗ vẫn còn mở cửa đến khuya. Đi thôi, chúng ta phải nhanh lên!

 

Dưới sự dẫn đường của Albert, Candy lại cắm đầu chạy qua những con phố London trong màn đêm.

  


 


– Terry, tôi mang thuốc về cho anh rồi đây.

 

Candy thở hổn hển đáp xuống ban công. Cô khẽ gọi, cố giữ giọng thật nhỏ, nhưng không có ai trả lời.

 

– Terry...?

Cô vội bước đến chiếc ghế sofa.

 

Không thấy Terence đâu cả.

Nhờ ánh đèn trong phòng, Candy nhận ra một vệt máu kéo dài tận đến cửa sổ.

 

– Thế mà mình còn dặn đi dặn lại là đừng có cử động. Đúng là đồ cứng đầu!

 

Bực bội, cô ném túi thuốc xuống ghế.

 

– Mình liều lĩnh biết bao mới mua được thuốc về, vậy mà anh ta làm cái gì chứ? Đến một lời tạm biệt cũng không nói! Người gì mà vô duyên! Đã thế còn mang đầy thương tích...

 

Candy bước ra ban công, bỗng thấy cả người rã rời.

 

Phía bên kia khu rừng, khu ký túc xá nam chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Tòa nhà ấy giống hệt khu ký túc xá nữ. Terence từng nói mình bị lạc đường, vậy chắc hẳn cậu ấy cũng có một căn phòng đặc biệt giống cô.

 

Không biết anh ấy đã về đến phòng an toàn chưa...

 

Candy đứng lặng hồi lâu, nhìn vào khoảng tối sau những tán cây rồi khẽ khép cửa sổ lại.

 

Cô ngồi xuống trước bàn học.

Mệt mỏi rã rời, nhưng cô vẫn muốn ghi lại mọi chuyện vào nhật ký.

 


 

Hôm nay mình đã gặp lại anh Albert!

Chuyện đó mới xảy ra cách đây ít phút thôi, nhưng đến giờ mình vẫn có cảm giác như đang nằm mơ...

 

Candy viết thêm vài dòng vào những trang nhật ký đã ghi trước đó, rồi khẽ thở dài.

 

Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại anh ấy ở đây... giữa London... vào lúc nửa đêm, ngay trên một con phố vắng.

Lạy Chúa, con cảm ơn Người!

Anh Albert kể rằng sau khi bị người kiểm lâm làm việc cho gia tộc Ardlay phát hiện, anh buộc phải rời khỏi căn lều trong rừng.

Sau đó anh lén lên một con tàu sang Anh.

Vậy có nghĩa là anh ấy đã trốn vé và đi lậu sao?

Dù thế nào đi nữa, thật mừng vì anh đã đến được đây bình an.

Căn lều nhỏ... tiếng thác nước ầm ào... những con vật trong khu rừng...

Mỗi lần nhớ lại, mình đều thấy sống mũi cay cay.

Kể từ khi anh Albert rời đi, anh hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra với khu rừng và dinh thự Ardlay.

Những người mình từng quen khi còn ở Lakewood giờ đều đã rời đi.

Hồi Anthony còn sống, nơi ấy lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười...

Thôi, mình không muốn nghĩ đến những chuyện buồn đó nữa.

Hôm nay là một ngày hạnh phúc.

Mình đã gặp lại anh Albert!

Anh Albert, em hứa sẽ đến thăm anh ở Sở thú Blue River! Lần sau, chúng ta sẽ có nhiều thời gian để trò chuyện hơn.

 

Thật không muốn thừa nhận chút nào... nhưng nếu không nhờ cái tên ngạo mạn Terence G. Granchester ấy thì có lẽ mình đã chẳng gặp lại được anh Albert.

Không biết bây giờ những vết thương của anh ta thế nào rồi...

Ôi... buồn ngủ quá...

Đúng là một ngày dài và đầy biến động...

 


  

Trong suốt một tháng sau đó, Candy không gặp Terry dù chỉ một lần.

Buổi tối hôm cậu đột nhập vào phòng cô cũng chính là đêm cô gặp lại Albert.

Để chứng minh rằng lần gặp gỡ ấy không phải là một giấc mơ, trên bàn học của Candy vẫn còn nguyên chiếc túi giấy đựng thuốc.

 

Cô vẫn lo lắng cho tình trạng của Terry, nhưng...

 

Nếu anh ta bị phát hiện đã chết ở đâu đó thì mấy cô gái trong trường đã làm ầm ĩ lên rồi. Nên mình tin rằng anh ấy vẫn ổn...

 

Candy quyết định không nghĩ thêm về chuyện đó nữa.

 


 

Tháng Ba đang đến gần.

Ngày qua ngày, gió và ánh nắng buổi sáng dần trở nên ấm áp hơn. Những tia nắng chiếu qua cửa sổ trường học cũng rực rỡ hơn, và tâm trạng của Candy theo đó cũng dần vui vẻ trở lại.

 

Annie vẫn cư xử như thể hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của cô.

Có lẽ vì hài lòng với thái độ ấy, Eliza đối xử với Annie tốt hơn Candy tưởng. Nhưng cô ta vẫn luôn để mắt theo dõi từng hành động của Annie.

 

Mình tự hỏi Annie có thấy khó chịu khi phải ở cạnh Eliza không.

Cậu ấy vốn ghét kiểu người như cô ta nhất mà...

 

Nhưng vừa nghĩ đến đó, trái tim Candy lại nhói đau.

Bởi nếu hiện tại có một người mà Annie không thể chịu đựng được...

Thì người đó chính là Candy.

Nếu không có Patty, thỉnh thoảng lén tìm cách nói chuyện với cô mỗi khi tránh được ánh mắt của Eliza và Luise, có lẽ Candy đã gục ngã dưới sức nặng của tình cảnh ngột ngạt ấy.

Ngoài ra, đôi lúc cô vẫn có thể gặp Stair và Archie.

 


 

Vào giờ ăn trưa, Candy đi về phía khu rừng.

Thật may là Eliza và nhóm bạn của cô ta không thích đến đó, vì cho rằng nơi ấy đầy côn trùng và rắn rết.

 

Giữa những bãi cỏ, những bông hoa xuyên tuyết và thủy tiên vàng đã bắt đầu nở, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong không khí.

Candy len sâu vào giữa những tán cây rậm rạp. Khi đến trước cái cây bí mật lớn ấy, cô huýt sáo một tiếng.

 

Vượt lên trên tiếng chim hót líu lo, một tiếng huýt sáo khác lập tức đáp lại.

Candy cẩn thận nhìn quanh rồi trèo lên cây.

 

– Chào mừng Candy!

 

Ngồi vắt vẻo trên một cành cây chắc khỏe, Stair đưa tay kéo cô lên.

 

Được che phủ bởi vô số tán lá, nơi này hoàn toàn không thể nhìn thấy từ bên ngoài. Như thể được tạo ra riêng cho họ, trên cây còn có nhiều cành lớn đủ rộng để ngồi thoải mái.


Cái cây bí mật Candy từng phát hiện giờ đã trở thành nơi gặp gỡ riêng của ba người.

Hôm đó chỉ có Stair ở đó.

 

– Candy, nhìn này!

 

Stair nói đầy tự hào, đưa ra món đồ mà cậu mang theo.

Đó là mô hình một chiếc tàu được trang bị đôi cánh.

 

– Có phải chiếc tàu bay nổi tiếng mà anh đã nghiên cứu suốt một thời gian không?

 

– Chính nó! Cuối cùng anh cũng hoàn thành rồi.

 

Stair say mê giải thích phát minh của mình:

 

– Đây sẽ là Tàu Bay Đưa Tin của chúng ta! Nó sẽ giúp chúng ta giữ liên lạc với nhau!

 

Cậu chỉ vào mô hình.

 

– Chúng ta sẽ đặt thư vào phần đáy này. Sau đó cho nó bay qua bay lại giữa các phòng và...

 

– Trí tưởng tượng của ông anh đúng là không có giới hạn.

 

Archie bất ngờ ló đầu ra giữa những tán lá.

 

– Archie, anh đến trễ thật đấy!

 

– Hay là anh không thể thoát khỏi ánh mắt van nài của tiểu thư Annie?

 

Stair đặt hai tay lên ngực, bắt chước giọng Annie: "Archie, làm ơn... hãy nói chuyện với em một chút thôi cũng được..."

 

– Thôi đi!

 

Archie kêu lên, vẻ mặt thật sự lo lắng.

 

– Em đến phát chán rồi. Ở trong trường này chỉ cần trao đổi vài câu thôi cũng đủ bị các sơ nhắc nhở. Chúng ta may mắn lắm mới chưa bị phát hiện... Với lại, đáng lẽ cô ấy cũng phải hiểu nội quy ở đây nghiêm khắc thế nào chứ.

 

Stair tiếp tục giả giọng: "Vâng, em biết. Nhưng em vẫn muốn nói chuyện với anh!"

 

– Em bảo thôi đi mà!

 

– Thôi nào, Archie! Anh biết trong lòng cậu cũng đâu có ghét cô ấy.

 

– Em đã bảo là đừng có nhắc đến chuyện đó mà! Em không muốn Candy hiểu lầm.

 

– Cái gì cơ? Cái gì cơ? Nếu Candy hiểu lầm thì sao? Chẳng lẽ chuyện đó thật sự khiến cậu bận tâm à?

 

– Trời ơi, Stair! Anh đúng là phiền phức!

 

Bị dồn vào thế bí, Archie vội chuyển chủ đề.

– Thế anh đã giải thích xong dự án thất bại thứ bao nhiêu của mình chưa?

 

Candy bật cười hỏi:

– Vậy có nghĩa là dự án này cũng thất bại rồi sao?

 

– Tất nhiên là không! Đây mới chỉ là bản nháp thôi.

 

Stair dịu dàng vuốt ve chiếc tàu bay quý giá của mình.

 

Rồi với đôi mắt sáng rực vì phấn khích, cậu nói:

– Anh muốn thử nghiệm nó vào tối nay. Candy, em đến được không?

 

Archie mỉm cười, tiếp lời để dụ cô:

– Bọn anh cũng vừa có thêm một hộp sô-cô-la mới đấy.

 

– Dĩ nhiên em sẽ đến!

 

Candy lập tức trả lời, vừa nói vừa bắt đầu bẻ các ngón tay.

 

– Với lại cũng lâu rồi em chưa được đu dây nhảy qua những cái cây nữa.

 

Stair và Archie cùng bật cười.

No comments:

Post a Comment