24 Jul 2026

Bí mật của Terry

Trang 320 đến 338, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki


Đêm hôm ấy, khi vầng trăng bị những đám mây che khuất, Candy bắt đầu hành trình xuyên qua khu rừng.

Cô đu từ cây này sang cây khác, cho đến khi nhìn thấy ánh sáng le lói phát ra từ chiếc chân nến của Archie.

Cậu đang đứng chờ cô trên ban công khu ký túc xá nam.

Tất cả những gì Candy cần làm chỉ là cú nhảy cuối cùng.

Cú nhảy hồi hộp nhất.

 

Cô siết chặt sợi dây làm từ ga trải giường, hướng người thật vững về phía ngọn lửa của những cây nến.

Nhưng đúng lúc ấy, một cơn gió bất ngờ thổi qua, làm tắt mất tín hiệu dẫn đường của cô.

Dù vậy, Candy không dừng lại.

Cô vẫn nhớ rõ vị trí ánh sáng ấy vừa mới ở đâu chỉ một khoảnh khắc trước.

 

Nào, đi thôi!

 

Cô lao mình vào khoảng không.

Nhưng cú nhảy quá mạnh.

Candy bay vượt qua ban công, xuyên thẳng vào căn phòng qua cánh cửa kính kiểu Pháp đang mở rộng.

Cô lăn một vòng trên sàn rồi lập tức nhận ra bầu không khí xung quanh hoàn toàn khác lạ.

 

Candy giật mình, đứng bật dậy và nhìn quanh trong bóng tối lờ mờ.

Căn phòng được trang trí bằng những món đồ nội thất sang trọng, rộng hơn nhiều so với phòng của Archie và Stair.

Nó có kích thước tương đương phòng của cô.

 

Candy khẽ sững lại.

Cô hiểu ra mình đã nhảy nhầm chỗ.

 

Phải rời khỏi đây ngay!

 

Nhưng khi vừa định đứng lên, cô nhìn thấy dưới chân mình có một tấm ảnh rơi trên sàn.

Không suy nghĩ nhiều, Candy nhặt nó lên.

 

Đó là một tấm ảnh quảng cáo.

Ngay lập tức, cô nhận ra có điều gì đó kỳ lạ.

Gương mặt của người trong ảnh bị một dấu gạch chéo lớn che ngang.

 

– Đây là Eleanor Baker !

 

Nữ diễn viên vĩ đại của nước Mỹ, ngôi sao nổi tiếng nhất thời điểm hiện tại.

Cái tên Eleanor Baker chẳng có ai là không biết.

Vậy tại sao gương mặt của bà ấy lại bị gạch bỏ như thế?

Trên tấm ảnh còn có dòng chữ giận dữ được viết nguệch ngoạc: "Chết đi!"

 

Candy lật mặt sau của tấm ảnh.

Cô bất chợt kêu lên.

 

"Gửi con trai Terence của mẹ.

Thương mến,

Eleanor Baker."

 

Dòng chữ cô vừa đọc nằm ngay ở mặt sau tấm ảnh.

 

Gửi con trai của mẹ...?

Vậy... vậy thì Terry chính là...

 

Ngay lúc đó, cô nghe thấy tiếng cửa mở phía sau.

Candy giật mình quay lại và nhìn thấy Terry đang tựa người vào cửa, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

Như thể bị thôi miên, Candy không thể cử động.

Cô cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua, nhưng thực ra có lẽ chỉ là một khoảnh khắc.

 

Terry tiến về phía cô một cách đầy đe dọa.

Cậu giật mạnh tấm ảnh Eleanor Baker khỏi tay Candy, rồi bắt đầu xé nát nó bằng tất cả sức lực.

Cậu giận dữ trút cơn phẫn nộ lên hình ảnh ấy, xé cho đến khi không thể tạo ra những mảnh nhỏ hơn được nữa.

Những mảnh giấy trắng rơi tung tóe trên tấm thảm.

Candy nín thở nhìn theo.

 

Cô không thể tin được rằng nữ diễn viên xinh đẹp nổi tiếng khắp thế giới, người mà ai cũng nghĩ là vẫn độc thân, thực ra lại chính là mẹ của Terry.

 

– Tôi... tôi...

Cô lắp bắp trong giọng nói yếu ớt.

 

– Im đi!

Terry hét lên hết sức.

 

Đôi mắt cậu rực lửa khi nhìn cô.

Cậu đe dọa:

– Nếu cô dám nói chuyện này với bất kỳ ai...

 

Rồi cậu nắm lấy vai Candy và bắt đầu lay mạnh.

– Nếu cô dám nói với ai về chuyện này, tôi sẽ xé nát cô thành từng mảnh giống như tấm ảnh đó!

 

Bị giữ chặt trong tay Terry, Candy cố gắng không bật khóc.

Qua những ngón tay đang siết mạnh trên vai mình, cô vẫn cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc từ cậu.

 

Đôi môi run rẩy, Candy ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cô dần ươn ướt.

Khi ánh mắt hai người gặp nhau, Terry dường như chợt tỉnh lại.

Cậu dừng tay.

Như thể toàn bộ sức lực đột nhiên rời khỏi cơ thể, Terry buông lỏng tay và hạ hai cánh tay xuống.

 

Cậu cúi đầu, như bị một cơn mệt mỏi bất ngờ nhấn chìm.

Sau đó, quay lưng về phía cô, cậu khẽ nói:

– Đi đi!

 

Giọng cậu yếu ớt và run rẩy.

Nó nghe như thuộc về một người hoàn toàn khác.

 

Candy cúi đầu, lặng lẽ bước ra ban công.

Cô muốn nói điều gì đó, nhưng không thể tìm được lời nào.

Sau khi lấy hết can đảm, cô quay lại.

 

Cuối cùng, dù giọng nói khàn đi, cô vẫn có thể thốt lên:

– Tôi xin lỗi...

  

Terry không quay lại.

Cậu vẫn đứng yên như một bức tượng đá.

 

Candy trốn ra khỏi trường; Gặp lại Albert; Con tàu bay của Stair

Trang 308 đến 316, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki


Trong lúc đó, Candy đang hối hả chạy qua những con phố London, cố sức cắt đuôi tiếng bước chân cứ bám theo mình.

 

Giữa một góc phố vắng tanh vào đêm khuya, chẳng có gì khiến người ta bất an hơn việc nghe thấy tiếng chân ai đó đuổi sát phía sau.

 

Là ai vậy chứ? Mình cũng đâu mang theo bao nhiêu tiền... Hắn định làm gì mình đây...?

 

Tiếng bước chân càng lúc càng đến gần.

Cảm thấy người kia gần như đã bắt kịp, Candy bất ngờ dừng phắt lại.

Cô hít một hơi, cố gắng làm ra vẻ dữ dằn nhất có thể rồi quay ngoắt người lại.

 

– Này! Anh có thôi bám theo tôi không?

 

Nghe giọng quát đầy tức giận ấy, bóng người phía sau khựng lại.

 

– Tôi nghèo lắm! Mà tôi còn đang rất vội nữa! Làm ơn đừng bám theo tôi nữa!

 

Candy nói một hơi không nghỉ rồi quay người định chạy tiếp.

 

– Candy? Đúng là em thật rồi.

 

Giọng nói ấy khiến cô sững lại.

 

Giọng này... mình đã nghe ở đâu rồi nhỉ?

Candy vội quay đầu.

 

Dưới ánh đèn đường, một người đàn ông hiện ra trước mắt cô.

Anh ta mặc chiếc áo sơ mi safari đã nhàu, quần lao động lấm lem vết bẩn và đeo một cặp kính râm. Bộ dạng ấy chẳng hề ăn khớp với giọng nói hiền hòa quen thuộc khiến Candy cảm thấy như đang nhớ về một điều gì đó...

 

Anh Albert...?

Không thể nào!

Ở tận London sao?

 

Cô đứng chết lặng nhìn người đàn ông đang bước lại gần.

 

– Em không còn nhớ tôi nữa sao?

 

Người đàn ông bật cười rồi tháo cặp kính xuống.

 

– Không thể tin được... Anh Albert! Thật sự là anh sao?

 

Candy reo lên sung sướng rồi lao tới ôm chầm lấy người đàn ông.

 

– Anh Albert! Thật sự là anh à? Em không nằm mơ đấy chứ?

 

– Sao lại là mơ được?

 

Albert mỉm cười, bế bổng Candy lên rồi xoay cô một vòng.

Khung cảnh London về đêm quanh họ như cùng xoay tròn, chẳng khác nào đang ngồi trên một chiếc đu quay.

 

Từ ngày sang Anh, Candy đã chấp nhận rằng mình sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại người bạn bên kia đại dương ấy nữa.

Vậy mà...

 

– Lúc nãy em nhìn tôi như thể hoàn toàn quên mất tôi rồi ấy.

Albert vừa nói vừa đặt cô xuống đất, cười hiền rồi khẽ gõ lên trán cô một cái.

 

– Em xin lỗi... Chỉ là em không ngờ lại gặp anh ở đây... Với lại... anh cạo râu mất rồi!

Candy chăm chú nhìn gương mặt người con trai.

 

Mái tóc cũng đã được cắt tỉa gọn gàng.

 

– À... bộ râu ấy hả. Vì công việc thôi...

 

Albert hơi ngượng ngùng đưa tay vuốt cằm.

 

– Công việc? Anh Albert làm việc ở London sao?

 

– Có gì mà ngạc nhiên thế, Candy? Đến cả người như anh cũng phải đi làm chứ. - Anh cười.

 

– Nhờ một người bạn giúp đỡ, anh xin được việc ở Sở thú Blue River. Dĩ nhiên là anh cũng đưa cả Poupe theo.

 

– Poupe!

Candy xúc động đặt hai tay lên ngực.

 

– Em nhớ nó quá! Em cứ nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nó nữa...

Giọng cô nghèn nghẹn.

 

Thấy vậy, vẻ mặt Albert cũng chùng xuống.

 

– Thật ra anh cũng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại em ở đây... Nhưng Candy này, khuya thế rồi mà em còn vội vã chạy đi đâu vậy?

 

Candy như bừng tỉnh.

 

– Ôi chết! Em đang đi tìm một hiệu thuốc! Một người bạn của em bị thương nên...

 

– Thế à? Đêm nay đúng là nhiều người bị thương thật đấy.

Albert chống cằm suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

 

– Hiệu thuốc... À, anh biết một chỗ vẫn còn mở cửa đến khuya. Đi thôi, chúng ta phải nhanh lên!

 

Dưới sự dẫn đường của Albert, Candy lại cắm đầu chạy qua những con phố London trong màn đêm.

  


 


– Terry, tôi mang thuốc về cho anh rồi đây.

 

Candy thở hổn hển đáp xuống ban công. Cô khẽ gọi, cố giữ giọng thật nhỏ, nhưng không có ai trả lời.

 

– Terry...?

Cô vội bước đến chiếc ghế sofa.

 

Không thấy Terence đâu cả.

Nhờ ánh đèn trong phòng, Candy nhận ra một vệt máu kéo dài tận đến cửa sổ.

 

– Thế mà mình còn dặn đi dặn lại là đừng có cử động. Đúng là đồ cứng đầu!

 

Bực bội, cô ném túi thuốc xuống ghế.

 

– Mình liều lĩnh biết bao mới mua được thuốc về, vậy mà anh ta làm cái gì chứ? Đến một lời tạm biệt cũng không nói! Người gì mà vô duyên! Đã thế còn mang đầy thương tích...

 

Candy bước ra ban công, bỗng thấy cả người rã rời.

 

Phía bên kia khu rừng, khu ký túc xá nam chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Tòa nhà ấy giống hệt khu ký túc xá nữ. Terence từng nói mình bị lạc đường, vậy chắc hẳn cậu ấy cũng có một căn phòng đặc biệt giống cô.

 

Không biết anh ấy đã về đến phòng an toàn chưa...

 

Candy đứng lặng hồi lâu, nhìn vào khoảng tối sau những tán cây rồi khẽ khép cửa sổ lại.

 

Cô ngồi xuống trước bàn học.

Mệt mỏi rã rời, nhưng cô vẫn muốn ghi lại mọi chuyện vào nhật ký.

 


 

Hôm nay mình đã gặp lại anh Albert!

Chuyện đó mới xảy ra cách đây ít phút thôi, nhưng đến giờ mình vẫn có cảm giác như đang nằm mơ...

 

Candy viết thêm vài dòng vào những trang nhật ký đã ghi trước đó, rồi khẽ thở dài.

 

Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại anh ấy ở đây... giữa London... vào lúc nửa đêm, ngay trên một con phố vắng.

Lạy Chúa, con cảm ơn Người!

Anh Albert kể rằng sau khi bị người kiểm lâm làm việc cho gia tộc Ardlay phát hiện, anh buộc phải rời khỏi căn lều trong rừng.

Sau đó anh lén lên một con tàu sang Anh.

Vậy có nghĩa là anh ấy đã trốn vé và đi lậu sao?

Dù thế nào đi nữa, thật mừng vì anh đã đến được đây bình an.

Căn lều nhỏ... tiếng thác nước ầm ào... những con vật trong khu rừng...

Mỗi lần nhớ lại, mình đều thấy sống mũi cay cay.

Kể từ khi anh Albert rời đi, anh hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra với khu rừng và dinh thự Ardlay.

Những người mình từng quen khi còn ở Lakewood giờ đều đã rời đi.

Hồi Anthony còn sống, nơi ấy lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười...

Thôi, mình không muốn nghĩ đến những chuyện buồn đó nữa.

Hôm nay là một ngày hạnh phúc.

Mình đã gặp lại anh Albert!

Anh Albert, em hứa sẽ đến thăm anh ở Sở thú Blue River! Lần sau, chúng ta sẽ có nhiều thời gian để trò chuyện hơn.

 

Thật không muốn thừa nhận chút nào... nhưng nếu không nhờ cái tên ngạo mạn Terence G. Granchester ấy thì có lẽ mình đã chẳng gặp lại được anh Albert.

Không biết bây giờ những vết thương của anh ta thế nào rồi...

Ôi... buồn ngủ quá...

Đúng là một ngày dài và đầy biến động...

 


  

Trong suốt một tháng sau đó, Candy không gặp Terry dù chỉ một lần.

Buổi tối hôm cậu đột nhập vào phòng cô cũng chính là đêm cô gặp lại Albert.

Để chứng minh rằng lần gặp gỡ ấy không phải là một giấc mơ, trên bàn học của Candy vẫn còn nguyên chiếc túi giấy đựng thuốc.

 

Cô vẫn lo lắng cho tình trạng của Terry, nhưng...

 

Nếu anh ta bị phát hiện đã chết ở đâu đó thì mấy cô gái trong trường đã làm ầm ĩ lên rồi. Nên mình tin rằng anh ấy vẫn ổn...

 

Candy quyết định không nghĩ thêm về chuyện đó nữa.

 


 

Tháng Ba đang đến gần.

Ngày qua ngày, gió và ánh nắng buổi sáng dần trở nên ấm áp hơn. Những tia nắng chiếu qua cửa sổ trường học cũng rực rỡ hơn, và tâm trạng của Candy theo đó cũng dần vui vẻ trở lại.

 

Annie vẫn cư xử như thể hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của cô.

Có lẽ vì hài lòng với thái độ ấy, Eliza đối xử với Annie tốt hơn Candy tưởng. Nhưng cô ta vẫn luôn để mắt theo dõi từng hành động của Annie.

 

Mình tự hỏi Annie có thấy khó chịu khi phải ở cạnh Eliza không.

Cậu ấy vốn ghét kiểu người như cô ta nhất mà...

 

Nhưng vừa nghĩ đến đó, trái tim Candy lại nhói đau.

Bởi nếu hiện tại có một người mà Annie không thể chịu đựng được...

Thì người đó chính là Candy.

Nếu không có Patty, thỉnh thoảng lén tìm cách nói chuyện với cô mỗi khi tránh được ánh mắt của Eliza và Luise, có lẽ Candy đã gục ngã dưới sức nặng của tình cảnh ngột ngạt ấy.

Ngoài ra, đôi lúc cô vẫn có thể gặp Stair và Archie.

 


 

Vào giờ ăn trưa, Candy đi về phía khu rừng.

Thật may là Eliza và nhóm bạn của cô ta không thích đến đó, vì cho rằng nơi ấy đầy côn trùng và rắn rết.

 

Giữa những bãi cỏ, những bông hoa xuyên tuyết và thủy tiên vàng đã bắt đầu nở, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong không khí.

Candy len sâu vào giữa những tán cây rậm rạp. Khi đến trước cái cây bí mật lớn ấy, cô huýt sáo một tiếng.

 

Vượt lên trên tiếng chim hót líu lo, một tiếng huýt sáo khác lập tức đáp lại.

Candy cẩn thận nhìn quanh rồi trèo lên cây.

 

– Chào mừng Candy!

 

Ngồi vắt vẻo trên một cành cây chắc khỏe, Stair đưa tay kéo cô lên.

 

Được che phủ bởi vô số tán lá, nơi này hoàn toàn không thể nhìn thấy từ bên ngoài. Như thể được tạo ra riêng cho họ, trên cây còn có nhiều cành lớn đủ rộng để ngồi thoải mái.


Cái cây bí mật Candy từng phát hiện giờ đã trở thành nơi gặp gỡ riêng của ba người.

Hôm đó chỉ có Stair ở đó.

 

– Candy, nhìn này!

 

Stair nói đầy tự hào, đưa ra món đồ mà cậu mang theo.

Đó là mô hình một chiếc tàu được trang bị đôi cánh.

 

– Có phải chiếc tàu bay nổi tiếng mà anh đã nghiên cứu suốt một thời gian không?

 

– Chính nó! Cuối cùng anh cũng hoàn thành rồi.

 

Stair say mê giải thích phát minh của mình:

 

– Đây sẽ là Tàu Bay Đưa Tin của chúng ta! Nó sẽ giúp chúng ta giữ liên lạc với nhau!

 

Cậu chỉ vào mô hình.

 

– Chúng ta sẽ đặt thư vào phần đáy này. Sau đó cho nó bay qua bay lại giữa các phòng và...

 

– Trí tưởng tượng của ông anh đúng là không có giới hạn.

 

Archie bất ngờ ló đầu ra giữa những tán lá.

 

– Archie, anh đến trễ thật đấy!

 

– Hay là anh không thể thoát khỏi ánh mắt van nài của tiểu thư Annie?

 

Stair đặt hai tay lên ngực, bắt chước giọng Annie: "Archie, làm ơn... hãy nói chuyện với em một chút thôi cũng được..."

 

– Thôi đi!

 

Archie kêu lên, vẻ mặt thật sự lo lắng.

 

– Em đến phát chán rồi. Ở trong trường này chỉ cần trao đổi vài câu thôi cũng đủ bị các sơ nhắc nhở. Chúng ta may mắn lắm mới chưa bị phát hiện... Với lại, đáng lẽ cô ấy cũng phải hiểu nội quy ở đây nghiêm khắc thế nào chứ.

 

Stair tiếp tục giả giọng: "Vâng, em biết. Nhưng em vẫn muốn nói chuyện với anh!"

 

– Em bảo thôi đi mà!

 

– Thôi nào, Archie! Anh biết trong lòng cậu cũng đâu có ghét cô ấy.

 

– Em đã bảo là đừng có nhắc đến chuyện đó mà! Em không muốn Candy hiểu lầm.

 

– Cái gì cơ? Cái gì cơ? Nếu Candy hiểu lầm thì sao? Chẳng lẽ chuyện đó thật sự khiến cậu bận tâm à?

 

– Trời ơi, Stair! Anh đúng là phiền phức!

 

Bị dồn vào thế bí, Archie vội chuyển chủ đề.

– Thế anh đã giải thích xong dự án thất bại thứ bao nhiêu của mình chưa?

 

Candy bật cười hỏi:

– Vậy có nghĩa là dự án này cũng thất bại rồi sao?

 

– Tất nhiên là không! Đây mới chỉ là bản nháp thôi.

 

Stair dịu dàng vuốt ve chiếc tàu bay quý giá của mình.

 

Rồi với đôi mắt sáng rực vì phấn khích, cậu nói:

– Anh muốn thử nghiệm nó vào tối nay. Candy, em đến được không?

 

Archie mỉm cười, tiếp lời để dụ cô:

– Bọn anh cũng vừa có thêm một hộp sô-cô-la mới đấy.

 

– Dĩ nhiên em sẽ đến!

 

Candy lập tức trả lời, vừa nói vừa bắt đầu bẻ các ngón tay.

 

– Với lại cũng lâu rồi em chưa được đu dây nhảy qua những cái cây nữa.

 

Stair và Archie cùng bật cười.

Candy thăm kí túc xá nam; Terry hút thuốc; Annie nhập học

 Trang 285 đến 303, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

 

Dự án S, bắt đầu thôi!

Đêm hôm đó, khi đặt chân đến trước khu ký túc xá nam, Candy hít một hơi thật sâu rồi phóng người lao vút vào phòng của Stair và Archie. Nhưng cú nhảy lại quá đà, khiến cô đáp xuống với một tiếng rầm lớn, hất văng cả chiếc ghế sofa.

Archie đang đứng ngoài ban công, cầm một ngọn nến làm tín hiệu cho cô hành động. Vừa thấy màn tiếp đất ấy, cậu lập tức ôm trán, vội vàng đóng cánh cửa kính kiểu Pháp lại.

– Em không thể vào nhẹ nhàng hơn một chút được sao, Candy? – Archie hỏi, nửa buồn cười nửa lo lắng. Rồi cậu thổi tắt ngọn nến và đỡ cô đứng dậy.

– Em xin lỗi! Một khi đã lao đi thì không tài nào dừng lại được.

Candy cười ngượng ngùng, cúi xuống nhặt sợi dây thừng tự chế bằng cách thắt nối những tấm ga trải giường lại với nhau.

– May mà ga trải giường ở đây bền thật!

Thực ra, Dự án S là kế hoạch dùng sợi dây thừng tự chế ấy như một chiếc dây đu, đu từ cây này sang cây khác xuyên qua khu rừng. Mục tiêu cuối cùng của kế hoạch bí mật là lẻn vào phòng của hai anh em mà không để ai phát hiện.

– Bọn anh đồng ý với kế hoạch này chỉ vì quá muốn gặp em thôi, chứ đúng là ác mộng! – Archie nói, vừa cười vừa đặt một tay lên ngực, làm điệu bộ đầy kịch tính.

– Đúng vậy, nhưng ít ra nó có thể giúp cuộc sống nội trú của chúng ta đỡ bí bách hơn.

Candy cuối cùng cũng thả lỏng. Cô nhìn quanh căn phòng rồi hỏi:

– Lạ nhỉ, Stair đâu rồi?

– Ở trên kia kìa. – Archie đáp với vẻ chán chường, đưa tay chỉ lên trần nhà.

– Stair!

Candy bật cười thành tiếng. Stair đang bám chặt trên trần nhà nhờ những chiếc giác hút khổng lồ gắn vào cả tay lẫn chân.

– Chào Candy! Xin giới thiệu với em đây là ... Người Nhện... phát minh mới nhất của anh! Đến cả Edison cũng chưa từng nghĩ ra cách leo tường như thế này!

Stair đầy tự hào bước đi trên trần nhà ngay phía trên đầu hai người.

– Oa... Tuyệt quá! Trông vui thật đấy! Cho em thử với!

Candy kiễng chân, mắt sáng rực vì thích thú.

– Thật ra thì... có... giới hạn... về cân nặng...

Stair còn chưa dứt câu thì bỗng hét lên rồi rơi đánh "rầm" xuống sàn.

– Anh hai!

Archie kêu lên, lần này lại phải vội chạy đến đỡ người anh đứng dậy.

– Mọi người thấy cú ngã vừa rồi đẹp không? Nhờ mấy cái giác hút này mà anh chẳng bị thương gì cả... Ui da... ui da...

Candy cúi xuống tháo những chiếc giác hút khỏi chân Stair, rồi giả vờ cau mày hỏi:

– Stair, lúc nãy anh đang nói gì ấy nhỉ? Hình như có nhắc đến... giới hạn cân nặng?

– K-không... không phải đâu, tiểu thư Candice! Mong cô đừng hiểu lầm... C-cô có vóc dáng hoàn hảo mà! Đúng không, Archie?

– Đối với em Candy lúc nào cũng hoàn hảo!

Archie mở tủ lấy ra một hộp sô-cô-la, rồi trịnh trọng trao tận tay cô.

Candy lập tức nhập vai một tiểu thư quý tộc. Cô nhón một viên kẹo bằng đầu ngón tay, cố ý vểnh ngón út thật kiểu cách rồi hỏi:

– Thế anh nói em nghe xem, em hoàn hảo ở điểm nào?

Archie nghiêng đầu suy nghĩ rất lâu rồi mới đáp:

– Ừm... em hoàn hảo trong... nỗ lực để trở nên duyên dáng?

Cả ba người cùng phá lên cười.

Trong khoảnh khắc ấy, Candy có cảm giác như họ đã trở về Lakewood. Nhưng rồi tim cô chợt nhói lên khi nhận ra vẫn còn thiếu một người. Giá như đúng lúc này cánh cửa bật mở và Anthony bước vào...

Dù không ai nói thành lời nhưng chắc chắn hai anh em nhà kia cũng đang có những suy nghĩ tương tự. 

Để xua tan bầu không khí đang trở nên trầm lắng, Archie mỉm cười, lấy một viên sô-cô-la rồi hỏi:

– Em thấy sô-cô-la Pháp thế nào, Candy? Anh giấu riêng hộp này chỉ để em được nếm thử đấy.

Stair lập tức lên tiếng than phiền:

– Em tin nổi không? Ngoài bữa ăn của ký túc xá thì cấm tuyệt đối mang đồ ăn thức uống khác vào phòng. Ai mà chịu nổi cái quy định ấy chứ? Candy, giờ em hiểu chưa? Nơi này đúng là một nhà tù!

Candy gật đầu lia lịa.

– Thế em đã tin mấy bà sơ là... những mụ phù thủy chưa?

– Stair, nhỏ tiếng thôi! – Archie cau mày nhắc nhở. – Đừng quên là quanh đây đầy rẫy gián điệp.

– Gián điệp ý em là Neal à? Yên tâm đi! Anh đã kích hoạt Thiết Bị Chống Gián Điệp rồi. Chỉ cần có ai rình nghe sau cánh cửa, nó sẽ phát ra sóng âm cao đến mức khiến người ta đau đầu ngay. Đây này!

Cả ba cùng quay sang nhìn cái thiết bị kỳ quặc ấy. Chỉ một lát sau, Stair bỗng tái mặt rồi lao bổ về phía cửa.

– Chết rồi! Nó rơi mất rồi!

Archie thở dài.

– Mấy phát minh của anh lúc nào cũng vậy...

Stair chỉ cười toe. Nhưng rồi nụ cười trên mặt cậu vụt tắt, thay vào đó là vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

– Candy, nơi này thật sự giống một nhà tù. Môi trường thì tốt, việc giảng dạy cũng rất xuất sắc... nhưng nghe nói còn có cả những phòng giam dành cho học sinh không chịu nghe lời.

– Nhưng chẳng ai từng nhìn thấy chúng cả! Với lại em cũng chưa từng nghe nói có ai bị nhốt vào đó.

Stair vui vẻ gắn lại cái vật nhỏ nhắn như một chiếc mũ mà cậu đã long trọng đặt tên là Thiết Bị Chống Gián Điệp.

Archie khẽ thở dài.

– Dù sao đi nữa... anh vẫn tự hỏi liệu để em mạo hiểm như thế có đúng không, Candy...

Candy nở nụ cười rạng rỡ.

– Archie, đừng lo cho em. Em có cả một "bề dày kinh nghiệm" trèo cây với đu dây rồi mà.

Nói xong, cô tung một viên sô-cô-la lên không trung rồi há miệng đón gọn. Stair vỗ tay rào rào đầy thán phục, nhưng vẻ mặt Archie vẫn chẳng bớt lo chút nào.

– Thôi nào, Archie. Tin em đi, anh cứ thư giãn đi. Có điều, nếu như em không nhầm, tối nay trông anh cứ như đang có tâm sự ấy?

Candy nghiêng đầu nhìn cậu đầy nghi hoặc. Stair bật cười phụ họa:

– Đúng rồi! Dạo này cậu ấy hay bị như vậy. "Lãnh chúa đa sầu Archie" lúc nào cũng để đầu óc lơ lửng trên mây. Cậu ấy chẳng biết nên vui, nên hạnh phúc hay nên phấn khích nữa...

– Thôi đi!

Stair đặt hai tay lên ngực, bắt chước giọng điệu đầy cảm động:

– "Ôi Annie! Anh hạnh phúc biết bao vì em đã đến ngôi trường này!"

Nghe đến cái tên ấy, trái tim Candy khẽ run lên, gương mặt cũng dịu lại.

– Thôi đi, Stair! Chuyện này thật sự khiến em đau đầu đấy.

– Xạo quá! Annie Brighton đã thuyết phục bố mẹ suốt bao lâu nay chỉ để được ở gần em. Dù em có viết bao nhiêu lá thư bảo rằng học viện này khắt khe và áp lực đến mức nào, cô ấy vẫn chưa từng dao động dù chỉ một chút. Đứng trước tình cảm như thế mà ai có thể thờ ơ được chứ?

– Có mỗi anh là nhiệt tình thay phần người khác thôi!

Archie rời mắt khỏi ông anh rồi nhìn sang Candy. Cô vẫn đứng im lặng, vẻ mặt đầy bối rối.

– Candy... em biết bọn anh đang nhắc đến ai, đúng không? Anh nghĩ... chắc em không có nhiều kỷ niệm đẹp với Annie Brighton...

– Không đâu! Hoàn toàn không phải vậy!

Candy vội lắc đầu.

Đối với Annie, cô chỉ có những ký ức đẹp. Cô phải cố lắm mới ngăn được nước mắt.

Stair cúi đầu áy náy.

– Phải rồi. Hai người từng gặp nhau trong buổi dạ tiệc ở nhà Lagan. Xin lỗi nhé, Candy. Đáng lẽ anh không nên đùa như vậy.

– Không sao đâu! Annie là một người rất tốt. Em sẽ rất vui nếu có thể trở thành bạn với cô ấy.

Trong khi nói, hình ảnh cô bạn nhỏ ngày nào dần hiện lên trong đáy mắt Candy.

Annie sắp chuyển đến ngôi trường này...

Annie thân yêu của cô.

Chỉ nghĩ đến việc hai người có thể lại được ở bên nhau như trước, trái tim Candy đã thấy ấm áp. Giờ đây cô không còn là cô bé chăm ngựa ở chuồng nhà Lagan nữa. Cô đã trở thành con nuôi của gia tộc Ardlay.

Nhưng cô vẫn không khỏi tự hỏi...

Liệu Annie có thật sự vui khi gặp lại mình không?


 

Tiếng chim ríu rít đánh thức Candy khỏi giấc ngủ.

Qua tấm rèm vẫn còn khép kín, một tia nắng mai dịu nhẹ len lỏi vào trong phòng. Cô vươn vai, lúc này mới nhận ra mình đã ngủ gục trên bàn học từ lúc nào. Mở cửa sổ, cô hít một hơi thật sâu để tận hưởng làn không khí mát lành của buổi sớm mai.

Dù đã thức trắng cả đêm, Candy lại cảm thấy vô cùng khoan khoái.

– Chào những chú chim nhỏ của London! Nếu các bạn có dịp bay về vùng đất xanh tươi của nước Mỹ, hãy mang giúp tôi một lời nhắn thôi... rằng hôm nay tôi rất vui. Chỉ vậy thôi.

Bắt chước lối diễn đạt đầy chất trữ tình của những bài thơ Pháp mà cô đã vật lộn đến tận rạng sáng, Candy mỉm cười chào lũ chim đang chuyền cành líu lo.

Dù chẳng hiểu hết ý nghĩa của từng câu thơ, cô vẫn cố gắng học thuộc lòng tất cả các bài sonnet.

Và tất cả là nhờ một người tốt bụng.

Candy lại nhớ đến gương mặt của Patricia với ánh mắt luôn cúi xuống đầy e dè.

Tối hôm qua, cô vốn định nhờ Stair và Archie chỉ cho mình cách phát âm tiếng Pháp, nhưng rồi câu chuyện lại chuyển sang Annie, khiến đầu óc cô bị cuốn theo những suy nghĩ khác.

Sau khi bình an trở về phòng, cảm giác tuyệt vọng lập tức ập đến. Candy ngồi xuống bàn học mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Đến lúc gần như sắp khóc, cô đành mở từ điển ra tra từng từ một.

Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa rất khẽ.

Candy bước đến, nghĩ rằng chắc mình nghe nhầm. Nhưng khi mở cửa ra, cô thấy một chiếc túi giấy đặt ngay trước ngưỡng cửa.

Xung quanh chẳng có một bóng người.

Cô cẩn thận mở chiếc túi, không khỏi khẽ reo lên vì ngạc nhiên.

Bên trong là những tài liệu tiếng Pháp, sách hướng dẫn phát âm và cả ghi chú về thơ trữ tình. Những bài sonnet của Louise Labé mà Sơ Kreis yêu cầu học còn được ghi thêm các chú thích nhỏ để giúp việc phát âm dễ dàng hơn.

Candy lập tức hiểu ngay ai là vị cứu tinh của mình.

Patricia O'Brien.

Bất chấp sự giám sát của các sơ và nhóm bạn của Eliza, Patricia đã lặng lẽ tìm cách giúp cô.

Trái tim Candy chợt ấm lên.

– Patricia... cảm ơn cậu. Chỉ có Chúa mới biết lúc đó cậu đã phải sợ đến mức nào...

Kể từ ngày nhập học, Patricia lúc nào cũng đi cùng Eliza và những cô gái khác. Hai người hầu như chưa từng có dịp nói chuyện với nhau thêm lần nào.

Nếu mình đọc thuộc và ngâm thật tốt những bài thơ này... chắc Patricia sẽ rất vui vì đã giúp mình.

Mang theo ý nghĩ ấy, Candy dành trọn cả đêm để học thuộc những bài sonnet.


– Ôi những lời than vãn đau buồn... ôi những khát vọng chẳng chịu nguôi ngoai...

Vừa bước ra ban công, Candy vừa cất giọng đọc bài sonnet thứ ba thì bỗng khựng lại, vội nép sau cánh cửa kính.

Terence...

Cậu đang lặng lẽ đi trên con đường dẫn từ sân trường vào khu rừng.

Hai tay đút túi, ánh mắt xa xăm như đang chìm trong suy nghĩ.

Bóng lưng cô độc ấy giống hệt hình ảnh Candy từng nhìn thấy trên boong tàu, giữa màn sương mù dày đặc.

Cũng như lần đó, cô đứng chết lặng.

Lại một lần nữa, cô có cảm giác mình vừa vô tình nhìn thấy điều mà đáng lẽ không nên nhìn thấy.

Có lẽ cậu ấy cũng đã thức trắng cả đêm...

Terence chậm rãi bước đi, đầu cúi thấp. Từ dáng vẻ đến từng bước chân đều toát lên sự mệt mỏi và nỗi buồn sâu kín.

Bất giác, Candy nhớ lại lời cậu từng nói:

"Chẳng lẽ cô ấy đã tự chọn sinh ra là trẻ mồ côi sao?"

Đó là lần đầu tiên có người đứng về phía cô.

Ôi, mình đúng là ngốc!

Đâu phải anh ta bênh vực mình.

Nào là Tiểu Thư Tàn Nhang... rồi Mũi Tẹt... Anh ta chỉ giỏi chọc tức mình thì có!

Nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra, Candy bắt đầu thấy bực bội.

Thế nhưng...

Cô vẫn không sao rời mắt khỏi bóng dáng ấy.

Terence chậm rãi khuất dần giữa khu rừng trắng, nơi màn sương ban mai vẫn còn lững lờ chưa tan hết.

Bóng lưng cô độc ấy buồn đến mức khiến trái tim Candy khẽ nhói đau. 


 


Tiếng chuông báo giờ ăn trưa vang lên, nhưng tiếc là hôm nay Candy đành phải bỏ bữa.

 

Ôm theo tập thơ trữ tình, cô là người đầu tiên lẻn ra khỏi lớp rồi chạy thẳng về khu vườn phía sau tòa nhà học. Gần đó có một gò đất nhỏ mà cô đã tự đặt tên là Đồi Pony Giả.

 

Tiết học đầu tiên của buổi chiều là của Sơ Kreis, nên cô muốn tranh thủ luyện đọc những bài sonnet thêm một lần nữa.

 

Mình nóng lòng đến giờ học tiếng Pháp quá, để xem mấy người đó sẽ bẽ mặt thế nào.

 

– Xin lỗi nhé, nhưng tôi chưa bao giờ tự biến mình thành trò cười cả.


Sáng nay Eliza cố tình đến châm chọc cô bằng một câu mỉa mai chẳng đâu vào đâu, nhưng lần này Candy đã đáp trả không hề lép vế.

 

Ở cách đó không xa, Patricia vẫn lặng lẽ nhìn theo cô với vẻ lo lắng.

 

Candy rất muốn chạy đến cảm ơn cô ấy, nhưng cuối cùng lại cố tình làm như không thấy. Cô không muốn khiến Patricia gặp thêm rắc rối.

 

Vừa bước lên Đồi Pony Giả, Candy vừa đọc thành tiếng những câu thơ của Louise Labé.

 

– "...Nhưng đâu phải vì được ưu ái mà có thể khinh thường cả thần linh lẫn con người..."

 

Ơ... tiếp theo là gì nhỉ?

 

Louise Labé đúng là viết toàn những câu khó hiểu...

 

Trên Đồi Pony Giả có một bụi cây mà Candy đặc biệt yêu thích. Những chiếc lá khô của nó đẹp đến mức như được ai đó tỉ mỉ sắp đặt. Thế nhưng vừa tiến lại gần, cô bỗng sững người.

 

– Ôi không! Cháy rồi!

 

Một làn khói mỏng đang bốc lên từ bụi cây.

 

– Mau mang nước tới!

 

Candy vừa hét vừa định chạy đi thì sau lưng bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

 

– Có chuyện gì thế, Tiểu Thư Tarzan? Sao cuống cuồng dữ vậy?

 

Giật mình đến suýt vấp ngã, Candy quay phắt lại. Từ trong đống lá khô, Terence chậm rãi đứng dậy. Trên tay cậu vẫn kẹp một điếu thuốc lá.

 

– Terence!

 

– Gọi tôi là Terry đi. Chỉ có mấy kẻ vô dụng mới gọi tôi là Terence thôi. Mà cũng chưa chắc cô không thuộc nhóm đó.

 

Cậu cười nhếch mép rồi ung dung rít thêm một hơi thuốc.

 

– Anh đang làm gì vậy? Hút thuốc ở chỗ này sao?

 

Candy bước tới, nhanh như cắt giật phăng điếu thuốc khỏi miệng cậu rồi giẫm mạnh xuống đất để dập tắt.

 

– Ôi... điếu cuối cùng của tôi đấy...

 

Terence bật cười, giả vờ than thở.

 

– Nếu gây cháy thì sao? Với lại hút thuốc cũng trái nội quy nữa!

 

– Nghe ai nói kìa... Tiểu Thư Tarzan!

 

– Tiểu Thư Tarzan?

 

Đây không phải lần đầu cậu gọi cô như vậy.

Terence mỉm cười đầy trêu chọc, xoay ngón tay thành một vòng tròn trên không.

 

– Đêm hôm đó tôi thấy một sợi dây trắng, rồi có một con khỉ nhỏ đu từ cây này sang cây khác...

 

– Á...

 

Candy há hốc miệng, cứng đờ cả người.

Vậy là... anh ta đã nhìn thấy hết!

Thấy cô dùng ga trải giường làm dây để lẻn vào ký túc xá nam.

 

– "Tiểu Thư Tarzan Đầy Tàn Nhang" thì dài quá. Hay gọi là Tarzan Tàn Nhang nhé?

 

– Là cái gì cơ?

 

– Biệt danh của cô.

 

Candy trừng mắt nhìn thẳng vào cậu.

Chỉ vì cậu biết chuyện Dự án S mà cô đâu thể để cậu muốn gọi gì thì gọi.

 

– Tôi nghĩ mình đã nói rồi. Tên tôi là Candice White Ardlay. Tôi không chấp nhận bất kỳ cái tên nào khác, rõ chưa? Candice White Ardlay. Anh hiểu chưa?

 

– Hiểu rồi... Tarzan Tàn Nhang.

 

– Thôi ngay đi!

 

Nhìn vẻ mặt tức tối của Candy, Terence càng tỏ ra thích thú. Bỗng cậu hơi nheo mắt, như đang lắng nghe một âm thanh vọng lại từ xa.

 

– Kia chẳng phải chuông báo vào học buổi chiều sao? Cô cũng định cúp tiết à?

 

– A…Anh nói gì cơ?

 

Candy giậm chân xuống đất, hết nhìn cuốn sách trên tay lại nhìn Terence.

 

– Chết rồi... Giờ mình phải làm sao đây? Mình lên đây để học thuộc bài thơ... Nếu mình bị mắng thì đều tại anh ta hết! Trời ơi... đoạn đó bắt đầu thế nào nhỉ...

 

Lẩm bẩm liên hồi, Candy quay người bỏ chạy.

Nhưng chỉ được vài bước, cô bỗng quay ngược trở lại.

 

– Nghe cho rõ đây! Tên tôi là Candy, nhớ chưa? Candice White Ardlay! Với lại, đây là Đồi Pony Giả của tôi, còn đây là bụi cây của tôi! Đừng có thích là chạy đến đây hút thuốc nữa! Và nhớ nhặt đầu lọc lên trước khi các sơ phát hiện đấy!

 

Nói một hơi không nghỉ, Candy lập tức lao xuống đồi nhanh như một mũi tên.

 

– Gan thật đấy...

 

Terence lẩm bẩm, nhưng vẫn cúi xuống nhặt mẩu thuốc lá lên.

 

– "Đồi Pony Giả của tôi"? "Bụi cây của tôi"?

 

Cô ấy có biết mình đã học ở ngôi trường này bao lâu rồi không chứ?

 

...Ra cô ấy tên là Candy.

 

Nghĩ vậy, Terence lại nằm dài xuống bãi cỏ, hai tay gối sau đầu, lặng lẽ ngước mắt nhìn bầu trời.



 


Sơ Kreis luôn yêu cầu học sinh phải có mặt trong lớp trước khi chuông reo.

Còn Candy thì vẫn đang ở tít ngoài sân.

 

Ôi không... Mình muộn mất rồi...

Cô thở hổn hển chạy vào lớp. May thay, Sơ Kreis vẫn chưa đến. Candy thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng ngồi vào chỗ rồi thẳng lưng lên, bình tĩnh đáp lại những ánh mắt đầy ác ý của Eliza và các bạn cùng lớp.

 

Đúng lúc ấy, Sơ Kreis bước vào.

Tim Candy bỗng đập thình thịch.

Đi phía sau vị sơ là một cô gái đang cúi gằm mặt.

 

Là Annie.

 

– Việc nhập học của một học sinh mới vừa được quyết định sớm hơn dự kiến, vì vậy tiết học hôm nay sẽ bắt đầu muộn một chút.

 

Giọng nói của Sơ Kreis dường như vọng đến từ rất xa.

Đôi mắt Candy bừng sáng khi nhìn thấy Annie chỉ cách mình vài bước chân.

Annie vẫn y như ngày nào.

Mái tóc óng ả, làn da trắng mịn và dáng vẻ dịu dàng, trầm lặng ấy không hề thay đổi.

 

Mình không ngờ lại được gặp cậu sớm như thế, Annie...

 

Một tiếng ho khẽ của Sơ Kreis khiến cả lớp đang xôn xao lập tức im bặt. Bà quay sang cô học sinh mới.

 

– Cô xin giới thiệu với các em bạn học mới tên là Annie Brighton, đến từ nước Mỹ. Mong các em hãy chào đón bạn như một thành viên của lớp.

 

– Rất vui được gặp mọi người...

 

Annie ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cô chạm đúng ánh mắt Candy đang nhìn mình không rời.

Annie sững người.


Cô chớp mắt liên tục như không thể tin nổi, gương mặt dần tái đi rồi vội vàng quay mặt sang chỗ khác.

Candy cũng giật mình cúi đầu.

Trái tim cô như chìm xuống bởi những cảm xúc hỗn độn.

 

Vậy là... Annie thật sự không muốn gặp mình...

 

Candy tưởng như có thể nghe thấy tiếng lòng đầy hoảng hốt của Annie:

 

"Candy... sao cậu lại ở đây?"

 

Trại trẻ mồ côi...

Quá khứ mà Annie luôn muốn chôn vùi mãi mãi.

Và Candy chính là người luôn khiến những ký ức ấy sống dậy.

 

Đừng lo, Annie...

Mình hứa sẽ giữ lời hứa năm xưa.

Mình sẽ tiếp tục giả vờ như không hề quen biết cậu.

 

Vẫn cúi gằm đầu, Candy lặng lẽ thề với chính mình.

 

Sơ Kreis tiếp tục nói:

 

– Chúng ta vừa đón thêm một vài học sinh đến từ Mỹ. Eliza, Candice, hai em hãy giúp đỡ Annie làm quen với trường. Chỗ ngồi của em sẽ là... À, bàn bên cạnh Candice đang còn trống. Em có thể ngồi ở đó.

 

– Thưa sơ...

 

Annie ngước lên, vẻ mặt đầy bối rối.

 

 N…nếu được... em muốn ngồi cạnh Eliza hơn. Bọn em đã quen nhau rồi...

 

– Annie Brighton, yêu cầu đó không phù hợp. Cô hiểu em còn bỡ ngỡ, nhưng bên cạnh Eliza Lagan đã...

 

– Thưa Sơ Kreis, em sẽ chuyển sang ngồi cạnh Candice.

 

Patricia O'Brien bỗng đứng dậy, khẽ lên tiếng. Mặt cô đỏ bừng vì ngượng.

 

Candy ngạc nhiên nhìn Patricia.

 

– Patricia, thật tốt bụng khi em sẵn sàng nhường chỗ của mình. Được rồi, cô đồng ý, nhưng chỉ lần này là ngoại lệ.

 

Thấy Sơ Kreis chấp thuận, Candy cũng khẽ thở phào.


Khi Patricia mang sách vở đến ngồi cạnh cô, Candy ghé sát thì thầm, giọng nhỏ nhưng chan chứa lòng biết ơn:

 

– Cảm ơn cậu... Patricia...

 

Patricia khẽ lắc đầu rồi mỉm cười bẽn lẽn.

 

– Cậu cứ gọi mình là Patty.

 

Nụ cười dịu dàng ấy như len lỏi vào trái tim đang tan nát của Candy.

Cô cảm động mỉm cười đáp lại.

 

Đúng lúc đó, giọng nói nghiêm nghị của Sơ Kreis vang lên, kéo cả lớp trở về thực tại.

 

– Được rồi, Candice. Đã đến lúc em đọc bài thơ như chúng ta đã thống nhất trước đó.

 

– Vâng!

 

Candy hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm rồi đứng dậy.

Vừa cất giọng đọc những bài sonnet của Louise Labé, cô đã nghe thấy vài tiếng cười khúc khích.

Có lẽ cách phát âm tiếng Pháp của cô chưa chuẩn.

Điều đó cũng dễ hiểu thôi.

Cô chưa từng được học tiếng Pháp trước đây.

 

Mình chỉ cần tiếp tục đọc... đừng dừng lại.

 

Những tiếng cười nén nhịn dần biến thành những tràng cười rõ rệt hơn.

 

– Im lặng!

 

Sơ Kreis quát lớn.

Ánh mắt bà hoàn toàn không hề có ý cười.

 

Khi Candy đọc xong cả ba bài sonnet, Sơ Kreis khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị.

 

– Cô ghi nhận sự cố gắng và tinh thần học tập của em, Candice. Hãy tiếp tục chăm chỉ như vậy.

 

Bà nói, vẫn không nở lấy một nụ cười.

 


 


Đã một tuần trôi qua kể từ ngày Annie nhập học ở Saint Paul.

Hai người ở cùng một khu ký túc xá nên ngày nào cũng chạm mặt nhau. Candy cố hết sức tránh xuất hiện trước Annie, nhưng họ vẫn cùng dùng bữa và thỉnh thoảng không tránh khỏi gặp nhau trên hành lang hay trong sân trường.

Mỗi lần nhìn thấy Annie khẽ rùng mình khi bắt gặp mình, trái tim Candy lại đau nhói.

Cô chỉ muốn nói với Annie rằng không có gì phải sợ cả.

Nhưng cô không thể.

Ngay cả những lời đơn giản ấy, cô cũng không thể nói.

Eliza và nhóm bạn lúc nào cũng ở bên Annie.

Hay đúng hơn... chính Annie luôn chủ động ở cạnh họ.

Candy không thể tin rằng Eliza sẽ đối xử tử tế với Annie. Mỗi lần thấy họ đi cùng nhau, cô lại lo Annie sẽ bị bắt nạt.

Thế nhưng cô chẳng thể làm gì.

 

Có lẽ Annie sẽ cảm thấy yên lòng hơn nếu mình cứ giữ khoảng cách...

 

Candy hiểu cảm giác của Annie, đến mức gần như đau đớn.

Chắc hẳn Annie chưa từng nghĩ sẽ gặp lại cô ở nơi này.

Và Archie, dĩ nhiên, cũng chưa từng nhắc cho Annie biết đến chuyện đó.

Anh ấy không thể biết cô bé từng chăm ngựa cho nhà Lagan lại chính là người bạn thuở nhỏ của Annie.

 

Mình phải làm gì để Annie yên tâm đây?

 

Suốt những ngày ấy, cuốn nhật ký của Candy gần như kín đặc những bức thư gửi cho Annie.

 


 

Annie à...

Một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại có thể trò chuyện như ngày xưa, phải không?

Nhà Pony... các cô viện trưởng... những bông hoa mà chúng mình từng cùng nhau hái trên Đồi Pony...

Cậu còn nhớ không? Lúc nào hai đứa mình cũng ở bên nhau.

Annie, mình vẫn chẳng hề thay đổi. Và mình vẫn nhớ lời hứa năm ấy.

Vì vậy, xin cậu đừng lảng tránh mình nữa.

Hay là chúng ta bắt đầu lại từ đầu, ngay tại nơi này nhé?

Bây giờ mình mang tên Candice White Ardlay.

Đó là thay đổi lớn duy nhất trong cuộc đời mình.

Nhưng mình không giống cậu đâu, Annie.

Cậu có cha có mẹ.

Mình cũng là con nuôi, nhưng đến giờ vẫn chưa có một mái ấm thật sự.

Người giám hộ của mình là Mệ William Ardlay, nhưng mình còn chưa từng được gặp ông ấy! Nghe khó tin lắm phải không? Có lẽ một ngày nào đó...

 

Đúng lúc ấy...

Cánh cửa kính ngoài ban công bất ngờ bật mở đánh rầm.

 

– Ai ở ngoài đó?

 

Candy giật mình đặt bút xuống rồi bật dậy.

Một bóng người đen sẫm bám lấy tấm rèm, loạng choạng ngã xuống nền ban công.

 

– Terence!

 

Candy nín thở, vội vàng chạy đến chỗ cậu.