24 Jul 2026

Bí mật của Terry

Trang 320 đến 338, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki


Đêm hôm ấy, khi vầng trăng bị những đám mây che khuất, Candy bắt đầu hành trình xuyên qua khu rừng.

Cô đu từ cây này sang cây khác, cho đến khi nhìn thấy ánh sáng le lói phát ra từ chiếc chân nến của Archie.

Cậu đang đứng chờ cô trên ban công khu ký túc xá nam.

Tất cả những gì Candy cần làm chỉ là cú nhảy cuối cùng.

Cú nhảy hồi hộp nhất.

 

Cô siết chặt sợi dây làm từ ga trải giường, hướng người thật vững về phía ngọn lửa của những cây nến.

Nhưng đúng lúc ấy, một cơn gió bất ngờ thổi qua, làm tắt mất tín hiệu dẫn đường của cô.

Dù vậy, Candy không dừng lại.

Cô vẫn nhớ rõ vị trí ánh sáng ấy vừa mới ở đâu chỉ một khoảnh khắc trước.

 

Nào, đi thôi!

 

Cô lao mình vào khoảng không.

Nhưng cú nhảy quá mạnh.

Candy bay vượt qua ban công, xuyên thẳng vào căn phòng qua cánh cửa kính kiểu Pháp đang mở rộng.

Cô lăn một vòng trên sàn rồi lập tức nhận ra bầu không khí xung quanh hoàn toàn khác lạ.

 

Candy giật mình, đứng bật dậy và nhìn quanh trong bóng tối lờ mờ.

Căn phòng được trang trí bằng những món đồ nội thất sang trọng, rộng hơn nhiều so với phòng của Archie và Stair.

Nó có kích thước tương đương phòng của cô.

 

Candy khẽ sững lại.

Cô hiểu ra mình đã nhảy nhầm chỗ.

 

Phải rời khỏi đây ngay!

 

Nhưng khi vừa định đứng lên, cô nhìn thấy dưới chân mình có một tấm ảnh rơi trên sàn.

Không suy nghĩ nhiều, Candy nhặt nó lên.

 

Đó là một tấm ảnh quảng cáo.

Ngay lập tức, cô nhận ra có điều gì đó kỳ lạ.

Gương mặt của người trong ảnh bị một dấu gạch chéo lớn che ngang.

 

– Đây là Eleanor Baker !

 

Nữ diễn viên vĩ đại của nước Mỹ, ngôi sao nổi tiếng nhất thời điểm hiện tại.

Cái tên Eleanor Baker chẳng có ai là không biết.

Vậy tại sao gương mặt của bà ấy lại bị gạch bỏ như thế?

Trên tấm ảnh còn có dòng chữ giận dữ được viết nguệch ngoạc: "Chết đi!"

 

Candy lật mặt sau của tấm ảnh.

Cô bất chợt kêu lên.

 

"Gửi con trai Terence của mẹ.

Thương mến,

Eleanor Baker."

 

Dòng chữ cô vừa đọc nằm ngay ở mặt sau tấm ảnh.

 

Gửi con trai của mẹ...?

Vậy... vậy thì Terry chính là...

 

Ngay lúc đó, cô nghe thấy tiếng cửa mở phía sau.

Candy giật mình quay lại và nhìn thấy Terry đang tựa người vào cửa, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

Như thể bị thôi miên, Candy không thể cử động.

Cô cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua, nhưng thực ra có lẽ chỉ là một khoảnh khắc.

 

Terry tiến về phía cô một cách đầy đe dọa.

Cậu giật mạnh tấm ảnh Eleanor Baker khỏi tay Candy, rồi bắt đầu xé nát nó bằng tất cả sức lực.

Cậu giận dữ trút cơn phẫn nộ lên hình ảnh ấy, xé cho đến khi không thể tạo ra những mảnh nhỏ hơn được nữa.

Những mảnh giấy trắng rơi tung tóe trên tấm thảm.

Candy nín thở nhìn theo.

 

Cô không thể tin được rằng nữ diễn viên xinh đẹp nổi tiếng khắp thế giới, người mà ai cũng nghĩ là vẫn độc thân, thực ra lại chính là mẹ của Terry.

 

– Tôi... tôi...

Cô lắp bắp trong giọng nói yếu ớt.

 

– Im đi!

Terry hét lên hết sức.

 

Đôi mắt cậu rực lửa khi nhìn cô.

Cậu đe dọa:

– Nếu cô dám nói chuyện này với bất kỳ ai...

 

Rồi cậu nắm lấy vai Candy và bắt đầu lay mạnh.

– Nếu cô dám nói với ai về chuyện này, tôi sẽ xé nát cô thành từng mảnh giống như tấm ảnh đó!

 

Bị giữ chặt trong tay Terry, Candy cố gắng không bật khóc.

Qua những ngón tay đang siết mạnh trên vai mình, cô vẫn cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc từ cậu.

 

Đôi môi run rẩy, Candy ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cô dần ươn ướt.

Khi ánh mắt hai người gặp nhau, Terry dường như chợt tỉnh lại.

Cậu dừng tay.

Như thể toàn bộ sức lực đột nhiên rời khỏi cơ thể, Terry buông lỏng tay và hạ hai cánh tay xuống.

 

Cậu cúi đầu, như bị một cơn mệt mỏi bất ngờ nhấn chìm.

Sau đó, quay lưng về phía cô, cậu khẽ nói:

– Đi đi!

 

Giọng cậu yếu ớt và run rẩy.

Nó nghe như thuộc về một người hoàn toàn khác.

 

Candy cúi đầu, lặng lẽ bước ra ban công.

Cô muốn nói điều gì đó, nhưng không thể tìm được lời nào.

Sau khi lấy hết can đảm, cô quay lại.

 

Cuối cùng, dù giọng nói khàn đi, cô vẫn có thể thốt lên:

– Tôi xin lỗi...

  

Terry không quay lại.

Cậu vẫn đứng yên như một bức tượng đá.

 

No comments:

Post a Comment