Trang 268 đến 270, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Tôi lấy ra từ chiếc hộp nữ trang tấm thiệp rất đẹp có đăng ten trắng viền quanh.
Đó là tấm thiệp đính hôn của Annie và Archie, nó vẫn chưa hề bị phai màu.
Ấn tượng sâu đậm về ngày hôm ấy trào lên trong tôi thật mãnh liệt.
Dù buổi tiệc cưới sau đó rất tráng lệ và tuyệt vời, thì lễ đính hôn lại rất ấm cúng.
Kỉ niệm lũ lượt tràn về khiến tôi không thể ngăn lệ rơi.
Hôm ấy ở Lakewood hoa nở rộ khắp nơi. Annie trông thật lỗng lẫy trong chiếc váy phồng màu xanh lơ đơn giản.
Annie đẹp một cách đầy tự tin. Và Archie cũng thế.
Cứ như bầu trời xanh thẳm đã khắc sâu vào mắt tôi, mùi hương của hoa tràn ngập trong không khí.
Chính vào thời điểm ấy tôi cảm nhận được làn gió nhẹ đang thỏang qua.
Trong trí tưởng tượng của mình tôi vẫn có thể viết thư cho Stair vào bất kì lúc nào.
Nhưng không thể cho Anthony.
Ánh nắng trong vắt, mùi thơm của gỗ, mặt hồ lấp lánh và hương thơm của hoa hồng.
Tất cả mọi thứ khiến tôi có cảm giác như mình đang ở bên cạnh Anthony.
Kể từ khi Anthony quay lưng lại nhìn tôi mỉm cười, cuộc đời của anh đã chấm dứt.
Nếu Anthony vẫn còn sống --- tôi đã nghĩ như thế rất nhiều lần.
Thì mọi người vẫn còn ở Lakewood và chúng tôi sẽ không đến nước Anh để học.
Nhưng...nếu tôi không đến Anh --- thì tôi sẽ không được gặp Terry.
Có lẽ, Anthony đã giúp tôi và Terry được gặp nhau… suy nghĩ ấy bỗng nhiên xuất hiện trong đầu.
Nếu thật sự thế thì quãng thời gian đau khổ đã là không vô nghĩa.
Sau khi hít vào một hơi dài, tôi khẽ chạm vào phong bì màu hồng trong chiếc hộp ngọc.
Nó vẫn tỏa ra hương thơm ngọt ngào.
Lá thư từ cô Eleanor Baker và một tấm vé mời.
Đoàn kịch Stratford
Vở diễn mùa thu
"Hamlet"
Đạo diễn: Robert Hathaway
Diễn viên chính: Terrious Graham
Tôi đã không sử dụng tấm vé mà cô Eleanor Baker đã cố ý gửi cho mình.
29 Jan 2013
24 Jan 2013
Lá thư Candy gửi đến Stair
Trang 264 đến 267, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Alistair Cornwell thân mến,
Stair, tin lớn đây!
Ngày đính hôn của Archie và Annie cuối cùng cũng đã được ấn định!
Mệ Elroy và gia đình Leagan (đặc biệt là Neil và Eliza) đã kịch liệt phản đối. Nhưng nhờ vào khả năng thuyết phục của Mệ William mà họ đã thay đổi suy nghĩ. Dù sao thì ngài cũng đã thuyết phục họ bằng cả con tim mình…
Lúc đầu có vẻ như Mệ William đã không nghĩ rằng họ sẽ ra sức phản đối, và dường như ngài còn rất chịu đựng. Nhưng về chuyện này, em nghĩ ngài không thể đồng ý với các thành viên trong gia tộc. Bởi Mệ William luôn nhấn mạnh quan điểm không bao giờ quan tâm đến sự sinh trưởng hay gia thế của người khác.
Có lẽ lí do là ở em…
Em nghĩ người nhà của Mệ Elroy vẫn còn tức giận vì anh Albert đã tự động quyết định nhận em làm con nuôi.
Aaaa! Stair, anh có lẽ đang dõi theo những chi tiết như thế này…
Nếu vậy chắc anh đã nghe tiếng Archie thở dài trong lúc nói “Giá mà Stair có ở đây…”
Và anh chắc cũng đã biết danh tính của Mệ William.
Kể từ lúc anh chọn con đường dài kia để đi, rất nhiều chuyện đã xảy ra.
Lần nào em cũng tự hỏi, “Nếu là Stair thì anh ấy sẽ nghĩ thế nào?”
Em vẫn luôn viết thư cho anh trong sự vô thức…
Không biết vì sao nhưng điều đó khiến em cảm thấy khuây khỏa, cứ như em nhận được thư từ anh.
Có lẽ nào… Anh nói đi, có phải anh đã sáng tạo ra cái máy “liên lạc với thiên đường” không?
Thiếp mời đã được gửi đến và em vui đến độ không chịu nổi.
Không ai có thể chia với em niềm vui này, ngoại trừ anh.
“Nếu vậy thì chia sẻ với ta?” Mệ William đã nói như thế, giả bộ như là anh Albert, hòng chen ngang cuộc đối thoại của bọn mình (thật ra Mệ chính là anh Albert).
Nhưng em không thể tâm sự với ai, ngoại trừ anh.
Anh đã luôn trông chừng cho Archie và Annie, còn hơn cả em. Không biết lúc này anh đang vui đến cỡ nào… Không biết anh đã tạo ra món quà bất ngờ gì cho họ--- Em có thể tưởng tượng điều ấy cùng một nụ cười.
Mặc dù đám cưới sẽ còn lâu nữa, nhưng Annie đã trở thành “chị dâu” của em trong danh phận lẫn tên họ rồi. Hình như lúc đầu Mệ Elroy đã làm phiền đến nhà Cornwell. Nhưng bây giờ gia đình Cornwell đã rất tốt với Annie.
Tính tình của bác trai rất giống anh, giống đến cả cách nói chuyện. Sự nghiêm túc của bác ấy thường bị người ta nghĩ là đùa.
Và em không biết bác ấy cũng thích mấy việc tháo dỡ và lắp ráp.
Ở bên cạnh cha anh khiến cho Patty cảm thấy vừa khuây khỏa, vừa buồn.
Stair…
Patty chính là lí do khiến em khi nghe tin này, mặc dù rất vui nhưng vẫn có cảm giác buồn.
Nhưng, anh từ trên kia chắc vẫn luôn dõi theo cậu ấy?
Dạo gần đây Patty tràn đầy sức sống. Cậu ấy đang chăm sóc cho con của Fury.
Đúng vậy, Patty biết rõ anh luôn mong cậu ấy được hạnh phúc.
Anh muốn hỏi “Thế em cũng hạnh phúc chứ?”
Tất nhiên! Em có chiếc hộp hạnh phúc mà.
Em không ngờ nó có thể họat động đấy.
Anh là nhà phát minh vĩ đại nhất!
Lễ đính hôn sẽ được tổ chức ở Lakewood.
Archie đã bảo em rằng hôm đó sẽ bí mật xuất hiện cùng Annie qua cổng nước của Stair hòng làm ngạc nhiên tất cả mọi người.
Anh hãy phù hộ cho họ thành công nhé.
Em chắc chắn sẽ tìm anh trong ánh nắng ấm áp ở Lakewood.
Và tất nhiên là cả Anthony…
Hãy chúc phúc cho Archie và Annie bằng cách hôn lên họ một cơn gió đặc biệt ngọt ngào.
Candy
Alistair Cornwell thân mến,
Stair, tin lớn đây!
Ngày đính hôn của Archie và Annie cuối cùng cũng đã được ấn định!
Mệ Elroy và gia đình Leagan (đặc biệt là Neil và Eliza) đã kịch liệt phản đối. Nhưng nhờ vào khả năng thuyết phục của Mệ William mà họ đã thay đổi suy nghĩ. Dù sao thì ngài cũng đã thuyết phục họ bằng cả con tim mình…
Lúc đầu có vẻ như Mệ William đã không nghĩ rằng họ sẽ ra sức phản đối, và dường như ngài còn rất chịu đựng. Nhưng về chuyện này, em nghĩ ngài không thể đồng ý với các thành viên trong gia tộc. Bởi Mệ William luôn nhấn mạnh quan điểm không bao giờ quan tâm đến sự sinh trưởng hay gia thế của người khác.
Có lẽ lí do là ở em…
Em nghĩ người nhà của Mệ Elroy vẫn còn tức giận vì anh Albert đã tự động quyết định nhận em làm con nuôi.
Aaaa! Stair, anh có lẽ đang dõi theo những chi tiết như thế này…
Nếu vậy chắc anh đã nghe tiếng Archie thở dài trong lúc nói “Giá mà Stair có ở đây…”
Và anh chắc cũng đã biết danh tính của Mệ William.
Kể từ lúc anh chọn con đường dài kia để đi, rất nhiều chuyện đã xảy ra.
Lần nào em cũng tự hỏi, “Nếu là Stair thì anh ấy sẽ nghĩ thế nào?”
Em vẫn luôn viết thư cho anh trong sự vô thức…
Không biết vì sao nhưng điều đó khiến em cảm thấy khuây khỏa, cứ như em nhận được thư từ anh.
Có lẽ nào… Anh nói đi, có phải anh đã sáng tạo ra cái máy “liên lạc với thiên đường” không?
Thiếp mời đã được gửi đến và em vui đến độ không chịu nổi.
Không ai có thể chia với em niềm vui này, ngoại trừ anh.
“Nếu vậy thì chia sẻ với ta?” Mệ William đã nói như thế, giả bộ như là anh Albert, hòng chen ngang cuộc đối thoại của bọn mình (thật ra Mệ chính là anh Albert).
Nhưng em không thể tâm sự với ai, ngoại trừ anh.
Anh đã luôn trông chừng cho Archie và Annie, còn hơn cả em. Không biết lúc này anh đang vui đến cỡ nào… Không biết anh đã tạo ra món quà bất ngờ gì cho họ--- Em có thể tưởng tượng điều ấy cùng một nụ cười.
Mặc dù đám cưới sẽ còn lâu nữa, nhưng Annie đã trở thành “chị dâu” của em trong danh phận lẫn tên họ rồi. Hình như lúc đầu Mệ Elroy đã làm phiền đến nhà Cornwell. Nhưng bây giờ gia đình Cornwell đã rất tốt với Annie.
Tính tình của bác trai rất giống anh, giống đến cả cách nói chuyện. Sự nghiêm túc của bác ấy thường bị người ta nghĩ là đùa.
Và em không biết bác ấy cũng thích mấy việc tháo dỡ và lắp ráp.
Ở bên cạnh cha anh khiến cho Patty cảm thấy vừa khuây khỏa, vừa buồn.
Stair…
Patty chính là lí do khiến em khi nghe tin này, mặc dù rất vui nhưng vẫn có cảm giác buồn.
Nhưng, anh từ trên kia chắc vẫn luôn dõi theo cậu ấy?
Dạo gần đây Patty tràn đầy sức sống. Cậu ấy đang chăm sóc cho con của Fury.
Đúng vậy, Patty biết rõ anh luôn mong cậu ấy được hạnh phúc.
Anh muốn hỏi “Thế em cũng hạnh phúc chứ?”
Tất nhiên! Em có chiếc hộp hạnh phúc mà.
Em không ngờ nó có thể họat động đấy.
Anh là nhà phát minh vĩ đại nhất!
Lễ đính hôn sẽ được tổ chức ở Lakewood.
Archie đã bảo em rằng hôm đó sẽ bí mật xuất hiện cùng Annie qua cổng nước của Stair hòng làm ngạc nhiên tất cả mọi người.
Anh hãy phù hộ cho họ thành công nhé.
Em chắc chắn sẽ tìm anh trong ánh nắng ấm áp ở Lakewood.
Và tất nhiên là cả Anthony…
Hãy chúc phúc cho Archie và Annie bằng cách hôn lên họ một cơn gió đặc biệt ngọt ngào.
Candy
23 Jan 2013
Lá thư (thứ hai) Candy gửi đến Mệ Elroy
Trang 260 đến 263, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Gửi Mệ Elroy,
Âm thanh của các loài chim báo hiệu mùa xuân đang đến trên thị trấn đã bị tuyết phủ trong một thời gian dài. Chỉ một chốc thôi hoa sẽ nở khắp nơi, và cảnh vật quanh nhà Pony sẽ được điểm xuyết bằng vô số các loài hoa.
Con mừng vì người vẫn luôn khỏe mạnh.
Sau một thời gian dài suy nghĩ, con đã có đủ can đảm để cầm bút. Xin người hãy đọc đến dòng cuối cùng. Lá thư này là về chuyện của Archie Cornwell và Annie Brighton.
Con biết người sẽ mắng con là “Ngươi nghĩ người là ai mà dám xía mũi vào chuyện người khác chứ?”
Mặc dù vậy, con vẫn cầu nguyện là người sẽ lắng nghe con.
Hai người họ yêu nhau, và hơn thế nữa, đấy là quãng thời gian dài.
Annie đã toàn tâm toàn ý hướng về Archie, từ trước khi Archie đến sống ở Lakewood.
Annie đã trưởng thành cả về tư tưởng lẫn phẩm giá. Annie đã luôn ở cạnh Archie, cổ vũ anh ấy một cách thầm lặng. Cuối cùng thì Archie cũng đã hiểu được tình cảm của Annie.
Con đã luôn quan sát họ.
Xin người hãy chân thành nghĩ cho trái tim họ, Mệ Elroy!
Con đã nhận được lá thư đầy giận dữ của Archie.
“Đầu tiên là Mệ Elroy, tiếp theo là gia đình nhà Cornwell, và hầu hết họ hàng đều phản đối lễ đính hôn.” Anh ấy đã viết như vậy.
Lí do chủ yếu cho sự phản đối này là vì Annie và con đã lớn lên trong viện mồ côi. Chúng con, những đứa trẻ bị bỏ rơi, không biết cha mẹ mình là ai cho dù rất muốn biết. Con nghĩ cha mẹ có lí do riêng cho việc từ bỏ chúng con.
Tuy nhiên, bị bỏ rơi không phải là lỗi của tụi con.
Cô Pony, người nuôi nấng tụi con đã bảo rằng: “Đấy là sai lầm nho nhỏ của Chúa. Là Chúa đã sai khi chọn nhà nào để gửi trẻ con, và các con đừng nên mang trong mình cảm giác thù hận hay đau buồn về chuyện này. Dù sinh ra ở đâu thì hãy sống cho tốt để cảm thấy hài lòng với bản thân khi từ giã cõi đời.”
Có lẽ chúng con đã có một khởi đầu bất hạnh, nhưng bây giờ con hạnh phúc đến chừng không tin nổi.
Mặt khác, không như con, Annie đã được nhận nuôi từ nhỏ,
Người cũng biết là bạn ấy lớn lên trong sự thương yêu không khác gì con gái ruột.
Gia đình Ardlay thuộc tầng lớp khác với gia đình Brighton. Con biết người đã phát hiện gia đình Brighton khá mang nợ gia đình Ardlay. Nhưng họ đã kiên quyết nói rằng “Chúng tôi sẽ không bao giờ vì lí do này mà mang lại phiền phức đến gia đình Ardlay.”
Còn Archie thì chẳng hề để tâm đến việc đó.
Archie chẳng cần phải do dự, vì Mệ William, người đứng đầu gia tộc, đã chúc phúc cho lễ đính hôn này. Nhưng, sâu thẳm trong trái tim, Archie vẫn muốn được cả cha mẹ và người nhà Ardlay chúc phúc.
Mệ, xin hãy ban phước cho hai con người đang rất yêu nhau.
Con xin người đấy!
Với sự chấp thuận của người, gia đình Cornwell cũng sẽ thay đồi suy nghĩ.
Mệ, con cảm ơn người đã đọc hết lá thư dài này.
Con đã cố ý viết lá thư này mà không cho Archie biết. Cả Mệ William cũng không.
Xin hãy tha thứ cho con vì luôn xía mũi vào chuyện của người khác.
Lời cuối cùng, con hy vọng là người sẽ thể hiện sự khoan dung của mình.
Mong người giữ gìn sức khỏe.
Candice W. Ardlay
Gửi Mệ Elroy,
Âm thanh của các loài chim báo hiệu mùa xuân đang đến trên thị trấn đã bị tuyết phủ trong một thời gian dài. Chỉ một chốc thôi hoa sẽ nở khắp nơi, và cảnh vật quanh nhà Pony sẽ được điểm xuyết bằng vô số các loài hoa.
Con mừng vì người vẫn luôn khỏe mạnh.
Sau một thời gian dài suy nghĩ, con đã có đủ can đảm để cầm bút. Xin người hãy đọc đến dòng cuối cùng. Lá thư này là về chuyện của Archie Cornwell và Annie Brighton.
Con biết người sẽ mắng con là “Ngươi nghĩ người là ai mà dám xía mũi vào chuyện người khác chứ?”
Mặc dù vậy, con vẫn cầu nguyện là người sẽ lắng nghe con.
Hai người họ yêu nhau, và hơn thế nữa, đấy là quãng thời gian dài.
Annie đã toàn tâm toàn ý hướng về Archie, từ trước khi Archie đến sống ở Lakewood.
Annie đã trưởng thành cả về tư tưởng lẫn phẩm giá. Annie đã luôn ở cạnh Archie, cổ vũ anh ấy một cách thầm lặng. Cuối cùng thì Archie cũng đã hiểu được tình cảm của Annie.
Con đã luôn quan sát họ.
Xin người hãy chân thành nghĩ cho trái tim họ, Mệ Elroy!
Con đã nhận được lá thư đầy giận dữ của Archie.
“Đầu tiên là Mệ Elroy, tiếp theo là gia đình nhà Cornwell, và hầu hết họ hàng đều phản đối lễ đính hôn.” Anh ấy đã viết như vậy.
Lí do chủ yếu cho sự phản đối này là vì Annie và con đã lớn lên trong viện mồ côi. Chúng con, những đứa trẻ bị bỏ rơi, không biết cha mẹ mình là ai cho dù rất muốn biết. Con nghĩ cha mẹ có lí do riêng cho việc từ bỏ chúng con.
Tuy nhiên, bị bỏ rơi không phải là lỗi của tụi con.
Cô Pony, người nuôi nấng tụi con đã bảo rằng: “Đấy là sai lầm nho nhỏ của Chúa. Là Chúa đã sai khi chọn nhà nào để gửi trẻ con, và các con đừng nên mang trong mình cảm giác thù hận hay đau buồn về chuyện này. Dù sinh ra ở đâu thì hãy sống cho tốt để cảm thấy hài lòng với bản thân khi từ giã cõi đời.”
Có lẽ chúng con đã có một khởi đầu bất hạnh, nhưng bây giờ con hạnh phúc đến chừng không tin nổi.
Mặt khác, không như con, Annie đã được nhận nuôi từ nhỏ,
Người cũng biết là bạn ấy lớn lên trong sự thương yêu không khác gì con gái ruột.
Gia đình Ardlay thuộc tầng lớp khác với gia đình Brighton. Con biết người đã phát hiện gia đình Brighton khá mang nợ gia đình Ardlay. Nhưng họ đã kiên quyết nói rằng “Chúng tôi sẽ không bao giờ vì lí do này mà mang lại phiền phức đến gia đình Ardlay.”
Còn Archie thì chẳng hề để tâm đến việc đó.
Archie chẳng cần phải do dự, vì Mệ William, người đứng đầu gia tộc, đã chúc phúc cho lễ đính hôn này. Nhưng, sâu thẳm trong trái tim, Archie vẫn muốn được cả cha mẹ và người nhà Ardlay chúc phúc.
Mệ, xin hãy ban phước cho hai con người đang rất yêu nhau.
Con xin người đấy!
Với sự chấp thuận của người, gia đình Cornwell cũng sẽ thay đồi suy nghĩ.
Mệ, con cảm ơn người đã đọc hết lá thư dài này.
Con đã cố ý viết lá thư này mà không cho Archie biết. Cả Mệ William cũng không.
Xin hãy tha thứ cho con vì luôn xía mũi vào chuyện của người khác.
Lời cuối cùng, con hy vọng là người sẽ thể hiện sự khoan dung của mình.
Mong người giữ gìn sức khỏe.
Candice W. Ardlay
Lá thư Candy gửi đến Archie
Trang 256 đến 259, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Archie Cornwell thân mến,
Archie, anh đã quen với việc sống ở đó chưa?
Annie có vẻ rất sốc khi biết anh đăng kí vào trường cao học ở Massachusetts.
Xét từ lời nói của bạn ấy “Nếu đó là điều Archie khao khát…” thì Annie nghe có vẻ như đã bình tâm.
Chắc chắn bản thân Annie đã rất cố gắng! “Tớ sẽ phấn đấu hết mình, trong lúc đợi Archie trở về…”
Em đã nhận được một lá thư đầy dũng khí.
Người ta bảo chiến tranh đã kết thúc. Nhưng có vẻ như thế giới vẫn còn là một mớ hỗn độn.
Mặc dù tâm trạng bất an vẫn còn vương vấn, em nghĩ chúng ta không còn lựa chọn nào hơn là hướng về tương lai.
Em tin anh đã trút được gánh nặng tinh thần vì buổi lễ tưởng niệm Stair đã được tổ chức ở Lakewood.
Nhưng có lẽ về thăm lại dinh thự ấy vẫn mang lại cho anh nhiều nỗi đau.
Em không được biết về quãng thời gian anh, Stair và Anthony trải qua với nhau.
“Ta đặt kì vọng vào Archie, cậu ấy sẽ ngày một trưởng thành cho đến khi chúng ta gặp lại.” Mệ William đã nói vậy.
Đến anh Albert mà nói như thế thì thật phấn khởi đúng không?
Anh Albert và Mệ William.
Em vẫn khó có thể tin được hai người họ là một.
Ngay tại thời điểm đó, anh với đôi mắt trợn to vì bị một sự ngạc nhiên làm cho sững sờ, cứ chỉ mãi ngón tay về hướng anh Albert!
Lúc anh Albert xuất hiện dưới thân phận Mệ William, anh đã bị sốc đến cỡ nào!
Anh còn nhớ là đã hỏi bao nhiều lần không? Tổng cộng 9 lần, cả những lúc anh tự nói với chính mình.
Em tò mò không biết nếu Anthony và Stair còn sống thì họ sẽ có biểu cảm thế nào.
Mới nghĩ đến đó là em đã thấy buồn cười rồi.
Chỉ có một số người trong gia đình là biết bí mật của Mệ. Em thật sự rất ấn tượng với sự liên kết chặt chẽ và ít nói của họ. Nếu đó là em thì… không biết có giữ nổi bí mật này không… Em có lẽ dù sớm hay muộn cũng sẽ lỡ miệng mà phát tán ra.
(Anh nói sao hả? Anh cũng nghĩ y như thế sao?)
Chẹp, cho dù là doanh nhân có tài thì còn trẻ như vậy mà đã trở thành người đứng đầu gia tộc (nói thật anh Albert trông còn trẻ hơn tuổi của ảnh) thì uy thế ít nhiều cũng bị giảm sút.
Là người đứng đầu tộc Andrew, anh Albert có vẻ rất bận rộn.
Đến nỗi chẳng có thời gian rảnh để trò chuyện.
Dù vậy, anh ấy vẫn đến Lakewood và lại bị Patty chững chạc mắng cho một trận. “Tại sao anh lại giấu thân phận của mình chứ?”
Patty cũng đã phục hồi sau quãng thời gian đau khổ và xác định được mình muốn làm gì.
Cậu ấy nói muốn trở thành giáo viên sau khi hòan tất cao đẳng ở Chicago!
Tất cả mọi người, và anh, đều bắt đầu phấn đấu cho tương lai.
Em thật sự rất mừng.
Hiện giờ nhà Pony đang được tu sửa và mở rộng.
Bác Cartwright địa chủ đã đồng ý bán đất với giá rẻ.
“Thế này sẽ giúp việc chăm sóc mấy đứa nhỏ trở nên dễ dàng hơn.” Cô Pony và cô Lane nói thế. Họ mừng không kể xiết.
Nhờ ơn Mệ William.
Mệ William đã gợi ý xây nhà Pony mới. Các cô dứt khóat từ chối và bảo sẽ không còn mặt mũi nào nếu chấp nhận lời đề nghị ấy.
Mỗi lần đề cập đến những vấn đề này, em không thể không trở nên nhún nhường. Và cứ mỗi lần em nói chuyện như vậy là anh Albert lại rất khó chịu. Cho dù có cố cách mấy thì em không thể không nghĩ đấy là sự giúp đỡ từ Mệ William.
Chưa bao giờ em nghĩ đó là anh Albert với bộ râu lùm xùm trông chẳng khác gì cướp biển.
Sau khi tu sửa nhà Pony sẽ có thêm phòng khách. Em sẽ rất vui nếu anh đến thăm. Tất nhiên là cùng với Annie.
Archie, hãy giữ gìn sức khỏe nhé. Và cố gắng học cho thật tốt! Em hy vọng lần sau được gặp anh.
Từ Candy
Archie Cornwell thân mến,
Archie, anh đã quen với việc sống ở đó chưa?
Annie có vẻ rất sốc khi biết anh đăng kí vào trường cao học ở Massachusetts.
Xét từ lời nói của bạn ấy “Nếu đó là điều Archie khao khát…” thì Annie nghe có vẻ như đã bình tâm.
Chắc chắn bản thân Annie đã rất cố gắng! “Tớ sẽ phấn đấu hết mình, trong lúc đợi Archie trở về…”
Em đã nhận được một lá thư đầy dũng khí.
Người ta bảo chiến tranh đã kết thúc. Nhưng có vẻ như thế giới vẫn còn là một mớ hỗn độn.
Mặc dù tâm trạng bất an vẫn còn vương vấn, em nghĩ chúng ta không còn lựa chọn nào hơn là hướng về tương lai.
Em tin anh đã trút được gánh nặng tinh thần vì buổi lễ tưởng niệm Stair đã được tổ chức ở Lakewood.
Nhưng có lẽ về thăm lại dinh thự ấy vẫn mang lại cho anh nhiều nỗi đau.
Em không được biết về quãng thời gian anh, Stair và Anthony trải qua với nhau.
“Ta đặt kì vọng vào Archie, cậu ấy sẽ ngày một trưởng thành cho đến khi chúng ta gặp lại.” Mệ William đã nói vậy.
Đến anh Albert mà nói như thế thì thật phấn khởi đúng không?
Anh Albert và Mệ William.
Em vẫn khó có thể tin được hai người họ là một.
Ngay tại thời điểm đó, anh với đôi mắt trợn to vì bị một sự ngạc nhiên làm cho sững sờ, cứ chỉ mãi ngón tay về hướng anh Albert!
Lúc anh Albert xuất hiện dưới thân phận Mệ William, anh đã bị sốc đến cỡ nào!
Anh còn nhớ là đã hỏi bao nhiều lần không? Tổng cộng 9 lần, cả những lúc anh tự nói với chính mình.
Em tò mò không biết nếu Anthony và Stair còn sống thì họ sẽ có biểu cảm thế nào.
Mới nghĩ đến đó là em đã thấy buồn cười rồi.
Chỉ có một số người trong gia đình là biết bí mật của Mệ. Em thật sự rất ấn tượng với sự liên kết chặt chẽ và ít nói của họ. Nếu đó là em thì… không biết có giữ nổi bí mật này không… Em có lẽ dù sớm hay muộn cũng sẽ lỡ miệng mà phát tán ra.
(Anh nói sao hả? Anh cũng nghĩ y như thế sao?)
Chẹp, cho dù là doanh nhân có tài thì còn trẻ như vậy mà đã trở thành người đứng đầu gia tộc (nói thật anh Albert trông còn trẻ hơn tuổi của ảnh) thì uy thế ít nhiều cũng bị giảm sút.
Là người đứng đầu tộc Andrew, anh Albert có vẻ rất bận rộn.
Đến nỗi chẳng có thời gian rảnh để trò chuyện.
Dù vậy, anh ấy vẫn đến Lakewood và lại bị Patty chững chạc mắng cho một trận. “Tại sao anh lại giấu thân phận của mình chứ?”
Patty cũng đã phục hồi sau quãng thời gian đau khổ và xác định được mình muốn làm gì.
Cậu ấy nói muốn trở thành giáo viên sau khi hòan tất cao đẳng ở Chicago!
Tất cả mọi người, và anh, đều bắt đầu phấn đấu cho tương lai.
Em thật sự rất mừng.
Hiện giờ nhà Pony đang được tu sửa và mở rộng.
Bác Cartwright địa chủ đã đồng ý bán đất với giá rẻ.
“Thế này sẽ giúp việc chăm sóc mấy đứa nhỏ trở nên dễ dàng hơn.” Cô Pony và cô Lane nói thế. Họ mừng không kể xiết.
Nhờ ơn Mệ William.
Mệ William đã gợi ý xây nhà Pony mới. Các cô dứt khóat từ chối và bảo sẽ không còn mặt mũi nào nếu chấp nhận lời đề nghị ấy.
Mỗi lần đề cập đến những vấn đề này, em không thể không trở nên nhún nhường. Và cứ mỗi lần em nói chuyện như vậy là anh Albert lại rất khó chịu. Cho dù có cố cách mấy thì em không thể không nghĩ đấy là sự giúp đỡ từ Mệ William.
Chưa bao giờ em nghĩ đó là anh Albert với bộ râu lùm xùm trông chẳng khác gì cướp biển.
Sau khi tu sửa nhà Pony sẽ có thêm phòng khách. Em sẽ rất vui nếu anh đến thăm. Tất nhiên là cùng với Annie.
Archie, hãy giữ gìn sức khỏe nhé. Và cố gắng học cho thật tốt! Em hy vọng lần sau được gặp anh.
Từ Candy
Lá thư Terry gửi đến Candy
Trang 283, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Candy
Em có gì thay đổi không?
……Đã một năm trôi qua từ sự kiện ấy.
Anh đã quyết định sẽ liên lạc với em sau một năm, nhưng trong lúc còn do dự, hơn nửa năm đã trôi qua.
Anh đã có đủ can đảm để gửi lá thư này.
……Anh vẫn không hề thay đổi.
Anh chỉ muốn nói với em như vậy, mặc dù không chắc em có nhận được hay không.
T.G
Candy
Em có gì thay đổi không?
……Đã một năm trôi qua từ sự kiện ấy.
Anh đã quyết định sẽ liên lạc với em sau một năm, nhưng trong lúc còn do dự, hơn nửa năm đã trôi qua.
Anh đã có đủ can đảm để gửi lá thư này.
……Anh vẫn không hề thay đổi.
Anh chỉ muốn nói với em như vậy, mặc dù không chắc em có nhận được hay không.
T.G
Subscribe to:
Posts (Atom)

