2 Apr 2020

Học viện Hoàng gia Thánh Paul (phần 1)

Trang 246 đến 259, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

Candy ngước mắt quan sát hàng rào to lớn của học viện. Sự cao nhọn và kéo dài một cách vô tận của chúng mang lại cảm giác cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Các thanh sắt được điêu khắc bởi phong cách nghệ thuật tinh xảo khiến cho chúng trông như của viện bảo tàng. Xa xa bên kia hàng rào là một khu vườn rộng lớn được chăm sóc cẩn thận, ở giữa có một hồ nước hình khối được xây khéo léo. Những bụi cây được cắt tỉa tròn trịa bao bọc xung quanh nó và chạy dọc theo con đường dẫn đến một tòa nhà đá màu nâu được xây ở ngay vị trí trung tâm.

Candy cảm thấy mê mẩn trước một học viện tuyệt vời như vậy. Những bức tượng đá sang trọng càng làm tôn thêm sự quyền quý của nó.

"Chúa ơi, trông cứ như một lâu đài thời trung cổ ấy! Thật tuyệt vời! Các anh nói với em toàn những điều kinh khủng, cố ý muốn làm em sợ đúng không?"
Candy cười và ném cho Stair và Archie sự đe dọa mơ hồ.

Cô bé đã rất hạnh phúc khi được đoàn tụ với họ và cho dù họ có nói gì thì cô bé cũng cười suốt.
Hai chàng trai trẻ đã đến bến cảng cách thành phố London không xa để đón Candy. Trước khi gặp nhau Candy đã bị giằng xé bởi những cảm xúc mâu thuẫn. Cô rất mong được ôm họ lần nữa, nhưng đồng thời kí ức về Anthony khiến cô cảm thấy lo lắng. Cô sợ những cơn ác mộng của ngày hôm đó sẽ quay trở lại và ám ảnh cô, và vì vậy cô đang tự hỏi mình nên chào họ bằng những từ ngữ gì.
Nhưng tất cả những sự lo lắng ấy đã biến mất ngay trong tích tắc khi cô thoáng nhìn thấy tấm bảng sặc sỡ được viền bằng những bông hoa giả mà Stair đang giơ cao: "Nhiệt liệt chào mừng tiểu thư Candy!"
Không thể là tác phẩm của ai khác. Trên bảng còn có hình vẽ chibi ngộ nghĩnh của "tiểu thư Candy" với chiếc mũi tẹt trứ danh.

Sau những trận ôm hôn nồng nhiệt cô bé không quên phản lại hình vẽ ấy bằng tràng cười lớn.

"Stair! Đúng là em có cái mũi tẹt nhưng sao anh có thể vẽ chân em ngắn như vậy chứ!"
Bất chấp sự phàn nàn Candy hạnh phúc gần như muốn khóc khi lại được ở bên cạnh hai người bạn thân.

"Em không thích à? Anh thấy nó rất đẹp đó chứ!" Stair trả lời bằng chất giọng cao hứng như thường lệ.

"Ông anh à, anh hoàn toàn không có khiếu nghệ thuật chút nào. Biết vậy để em vẽ luôn cho xong." Archie bình luận một cách buồn bã. Chiếc áo khoác bằng vải tuýt được điểm xuyến bằng bộ lông màu nâu trông rất hợp với anh.

Hai chàng trai cũng đang ngân ngấn nước mắt.

Sau đó họ thẳng tiến đến London trong một chiếc xe tư nhân và trò truyện không ngừng nghỉ. Archie cứ cắt ngang lời nói của Stair và Candy cũng liến thoắng với những câu chuyện. Suốt cả hành trình hai chàng trai liên tục miêu tả cuộc sống học đường như một cực hình, ngày ngày đều khắc nghiệt và bị quản thúc bằng những quy tắc vô lý.

"Các giáo viên không phải là sơ, họ là ác quỷ." Stair thở dài.

Candy phá lên cười: "Các anh đang cố ý làm cho em tin rằng đó là một Học viện u ám hả?"

"Chính xác là vậy!" Archie đồng ý bằng một sự nghiêm túc cực độ, và cả bọn lại nói cười rôm rả.

Chẳng có ai là thay đổi, họ vẫn như ngày xưa như cái lúc gặp cô lần đầu tiên ở nhà Lakewood. Nhưng bây giờ không còn Anthony nữa. Đột nhiên Candy cảm thấy đau nhói trong lòng.

Học viện Hoàng gia Thánh Paul nằm ờ ngoại ô thành phố London. Sau khi nghe những câu chuyện khủng khiếp về nó Candy có cảm giác hơi lo lắng, nhưng nỗi sợ hãi đã bị đánh bật bởi sự ngưỡng mộ đối với vẻ ngoài hoành tráng của tòa nhà.

"Đợi đến khi vào trong đi em sẽ biết là tụi anh có phóng đại hay không, Stair nhỉ?"
Archie đang cố gắng đứng cách thật xa chiếc cổng chính và Stair thì đang giả vờ run rẩy một cách cường điệu khiến cho Candy không biết nói gì.

"Tôi nghĩ là chúng ta nên bước vào." George nói một cách vô cảm, bỏ ngoài mắt những hành động của các chàng trai và gọi người gác cổng.

Cánh cửa sắt to lớn mở ra trong tiếng rít.

"Candy, ở ngoài này thêm chút nữa đi. Tụi anh vẫn còn 12 phút tự do." Archie cau mày đề nghị.

"George, xin chú đấy! Đã lâu lắm rồi chúng tôi mới gặp lại nhau, chú đừng tàn nhẫn tách chúng tôi như thế này." Stair cũng nài nỉ.

"Các cậu đang nói gì vậy, sau này các cậu đều có thể gặp lại tiểu thư Candy bất cứ lúc nào mà." Bỏ ngoài tai lời van nài của các chàng trai George bước qua cánh cổng.

"Chú ấy nói đúng đấy. Chúng ta vào thôi." Candy đồng tình bước theo.

"Không!!! Chú nghĩ vậy bởi vì chú không biết đây là loại nhà tù thế nào đâu!"  Stair la lên.

"Vả lại tôi cũng muốn được tận hưởng hết 11 phút tự do hiếm có của mình." Archie vuốt tóc mái trong lúc nhìn vào chiếc đồng hồ ở tay.

"Đừng Candy! Quay lại đây đi!"
Stair cố gắng kêu gọi cô gái đang hoàn toàn đứng trong khuôn viên trường trong lúc tay vẫn đang nắm vào những thanh sắt của cánh cổng và lay nó như một tù nhân đang bị kết án.

Cô bé giật mình cười khúc khích. Ôi Stair anh chằng thay đổi chút nào, và Archie cũng vậy.
Cô bé cười lớn và vẫy tay chào hai người bạn sau đó tiếp tục bước theo George bằng những bước chân vội vàng.

Ở mạn bên kia của khu vườn là một rừng cây sâu hun hút.

"Học viện này đẹp quá... Không ngờ nó còn có cả một khu rừng."

"Ở đây còn có sân cưỡi ngựa, một tòa nhà dành cho bắn cung và đài quan sát. Ở đây không thiếu thứ gì cả."

"Nhưng... rừng cây đó không có cảm giác giống như ở Lakewood..."

Cây ở Lakewood trông dịu dàng hơn. Candy hồi tưởng lại những khung cảnh thân yêu đó và cả biệt thự khổng lồ của nhà Ardlay. Nghe nói Mệ Elroy đã quay lại dinh thự chính ở Chicago và bây giờ tòa nhà ấy đang bị bỏ hoang. Cô lo lắng cho những bông hồng của Anthony, nhưng George không bao giờ trả lời những câu hỏi của cô, như thể chúng là những câu hỏi khó khăn.

Cô bước lên cầu thang đá dẫn đến cánh cửa lớn của tòa nhà. Đứng đằng trước cánh cổng là một nữ tu ở độ tuổi trung niên mặc đồ màu xám tro với nét mặt nghiêm nghị.

"Sơ Grey, hiệu trưởng của trường đang đợi tiểu thư." Người nữ tu nói.

Người phụ nữ thậm chí không màng đến sự hiện diện của George mặc dù anh ấy có ý định cúi đầu chào và bước thẳng vào hành lang rộng lớn được trang trí bằng những hiệp sĩ áo giáp và những bức họa cổ kính.

"Hành lang này giống như của một tòa lâu đài..." Candy thốt lên trong sự ngưỡng mộ.

Người nữ tu đột ngột quay lại và ném cho cô bé một ánh nhìn sắc lạnh.
"Giữ im lặng tuyệt đối khi đi lại. Ở đây nghiêm cấm mọi âm thanh, cho dù chỉ là thì thầm."

Mệnh lệnh khiến cho Candy mím chặt môi và cố gắng bước đi không gây tiếng động.
Có lẽ nào Stair và Archie không phóng đại câu chuyện của họ?
Bên trong tòa nhà yên tĩnh một cách lạnh lẽo . Nguồn ấm áp duy nhất là những tia nắng mùa đông được lọc qua những ô cửa sổ lớn.
Người nữ tu dừng lại trước một cánh cửa vĩ đại. Cô cẩn thận gõ cửa và bước vào.

"Thưa sơ Grey, tiểu thư nhà Ardlay đã đến." Người nữ tu tuyên bố sau khi đã cúi đầu thật thấp.

Ngay lập tức một giọng nói trầm nhưng sắc bén vang lên trong phòng.
"Cô đã đến trễ ba phút hai mươi tám giây. Giữ phép tắc tôn trọng giờ giấc là một điều cực kì quan trọng."

Candy đưa mắt nhìn trong sự ngạc nhiên và phải cố gắng giữ lại sự cảm thán: cứ như trước mặt cô là một tảng đá hùng vĩ. Cô đã cố gắng nhìn theo một chiều hướng tích cực hơn nhưng Sơ Grey trông chẳng khác gì một tảng đá đang khoác vải.

"Tôi xin phép Sơ thứ lỗi cho sự chậm trễ này. Tôi là thư kí của ngài William Ardlay, và cũng là người giám hộ cho tiểu thư Candice. Tôi..."

"Đủ rồi. Tôi đã biết tất cả mọi thứ. Bây giờ anh có thể đi."
Người phụ nữ giơ bàn tay to cắt ngang George.

"Nhưng..."

"Người sắp trở thành học viên của trường này là cô Candice. Tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với cô ấy. Một khi đã sống trong học viện của chúng tôi thì cô Candice không cần đến sự can thiệp của người giám hộ. Từ giờ trở đi chúng tôi sẽ là người quản lý của cô ấy."

"Vâng tôi hiểu."

17 May 2017

Tiêu đề 6

Cho dù có gộp hết tất cả những đứa trẻ xấu tính nhất trên thế giới này thì cũng không thể bằng những trò đùa kinh khủng của Eliza và Neil.

“Tại sao mày còn chưa chịu bỏ cái bộ áo ngủ bạc thếch ấy?”
Sáng hôm sau khi vừa mới trông thấy Candy, Eliza đã làm vẻ mặt nhăn nhó và lải nhải một sự châm biếm.

“Đây không phải là áo ngủ, và tôi không còn bộ nào khác để mặc, cậu không nhớ sao? Hôm qua cậu đã làm ướt cái váy kia của tôi.”
Candy trả lời một cách dửng dưng.

“Ai cho phép mày nói chuyện ngang hàng với tao? Mày phải gọi tao là “tiểu thư”!”
Eliza hống hách ra lệnh, sau đó thì dí mũi vào sát Candy.

“Trời ơi hôi quá! Neil, lại đây! Anh thấy mùi của nó gớm ghiếc không?”

“Đúng đó, chắc chắn là mùi của bọn mồ côi! Trời ơi, hôi quá!”
Neil hùa theo, tay bịt mũi theo kiểu phóng đại.

Cảm thấy khó chịu, Candy đáp trả lại:

“Các người thật thô lỗ khi nói lời bịa đặt! Ở nhà Pony quan trọng nhất là sự sạch sẽ! Chính các người mới là hôi hám ấy!”

 “Thật không thể chấp nhận được! Neil túm tóc nó đi!”
Eliza ra lệnh cho anh trai của mình.

“Cho mày chết con nhỏ mồ côi chết tiệt!”

Candy nhanh như thoắt túm lấy cổ tay tên con trai, kéo tay hắn ra khỏi tóc và xoắn mạnh bằng hết sức lực của mình.

“Oái oái!”

“Trời ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
Eliza bất thình lình la lên bằng chất giọng con ngoan của mình.

Phu nhân Lagan hối hả bước ra từ một căn phòng.

“Mẹ nhìn coi nó làm gì với tay của anh Neil kìa!”
Eliza vô cớ đổ tội, đôi mắt chớp chớp ra điều lo lắng.

Đứa con trai vội vã chìa bàn tay đỏ ửng ra cho mẹ xem.

“Lạy chúa, một đứa con gái thô bạo! Nó vừa mới đến đây mà đã mất kiểm soát thế này!”
Người phụ nữ kêu lên và nhìn Candy đầy đe dọa.

“Mẹ, con nhỏ này kinh khủng lắm! Nó còn nắm tóc con nữa!”

“Cái gì? Không hề có chuyện đó!”
Candy phản kháng do không ngờ bị vu oan

“Nó dễ sợ lắm!” Eliza trả lời và bật khóc nức nở.
“Nó kêu con là kẻ nói dối đó mẹ!”

Tất nhiên Eliza chỉ giả bộ khóc và vẫn đang quan sát biểu thái của Candy qua kẽ hở của ngón tay.

“Mấy đứa xuất thân hèn kém đúng là không thể chịu đựng được! Candy, vào phòng của mày và không được ra ngoài cho đến khi tao cho phép! Tao muốn mày kiểm điểm về những hành động vừa rồi!”

“Dạ vâng…”
Không còn cách nào khác Candy lùi vào phòng dưới cái nhìn nhăn nhó mà Eliza lén quăng cho mình.
(Vòng đầu tiên. Muốn thắng phải biết cách nhường nhịn…)

Cô bé nhớ rất rõ những lời khuyên mà bác Mary đã dặn từ tối hôm trước.

“Nếu muốn ở lại nơi này thì cháu không được làm Phu nhân khó chịu. Cho dù mấy đứa kia có nói gì thì cũng phải bỏ ngoài tai. Cháu phải biết nhường nhịn thì mới chiến thắng được.”

Tuy nhiên, những lời nói với mục đích làm tổn thương của Eliza đã hằn sâu trong trái tim cô bé.

“Mẹ ơi con không muốn làm bạn với một con nhỏ hung bạo như vậy, hơn nữa nó còn đến từ viện mồ côi!”

“Nó hôi lắm!” Neil chêm vào.

“Các con nói đúng… Đó chính là lí do mẹ không thích ý nghĩ nhận 1 đứa trẻ mồ côi. Tất cả là lỗi của ngài giám mục! Ông ấy chỉ giỏi ba hoa những lời tốt đẹp. Hãy nhìn coi ông ấy đã đem đến cho chúng ta cái thứ rác rưởi gì! Bây giờ không còn cách nào khác ngoài việc chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.”

Candy đã gắng bước thật nhanh để khỏi phải nghe những lời đó. Sau khi vào phòng và đóng cửa lại, cô bé bặm môi. Con nhỏ mồ côi chết tiệt. Xuất thân hèn kém…những lời nói đay nghiến ấy vẫn còn vọng đi vọng lại trong đầu cô bé.

(Candy, không được tức giận, không được đau buồn. Cho dù có là lời nói không suy nghĩ thì tất cả những gì họ nói đều là sự thật…)

Mân mê cây thánh giá đang được nén chặt trên ngực, Candy cố gắng bình tĩnh lại.

(Đúng vậy. Mày phải biết đó Candy, không giống như họ, mày không thể nào nói rằng mình đến từ một gia đình tử tế. Mày chỉ là một đứa trẻ mồ côi, bị từ bỏ, nên mày mới đến từ côi nhi viện…Chuyện đó là thật. Nhưng những thứ ở bề ngoài như thế này không quan trọng. Mày không nhớ sao? Cô Pony thường bảo, cho dù không nhìn thấy thì thứ quan trọng nhất vẫn là trái tim của mình.)

“Chính xác!”
Cô bé tự nhủ với mình một cách vui vẻ.

(Ngoan lắm Candice White! Vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà nhụt chí thì không giống mày chút nào!)

Vả lại cô bé không muốn bị gởi trả về nhà Pony cho dù vì bất cứ lí do gì.

(Có giỏi thì nhào vào đây!)

Candy gồng tay như thể đang phô bày cơ bắp của mình.

***

Đã một tuần trôi qua kể từ cái ngày cô bé đến nhà Lagan, nhưng những trò phá phách của hai đứa trẻ kia lại ngày một ác độc. Có vẻ như ăn hiếp cô bé đã trở thành nhiệm vụ thường ngày của chúng.

Chúng đổ lỗi cho cô bé đã làm vỡ những bình bông quý giá của phu nhân Lagan, vẽ bậy trên tường và làm mất sách giáo khoa của chúng. Mỗi lần như thế người phụ nữ lại mắng cô bé không thương tiếc và bắt về phòng kiểm điểm, đi kèm với việc không được ăn tối trước khi đi ngủ.

Về phía mình Candy luôn bặm môi và cố nén lại trong lòng. Cô bé hiểu rõ rằng những lời thề vô tội của mình sẽ chẳng bao giờ được tin. Hơn nữa, điều khiến cô bé lo sợ nhất là việc bị trả về nhà Pony. Tất nhiên hai cô sẽ luôn giang rộng đôi tay chào đón cô bé, nhưng căn nhà đầy tình thương ấy đã không còn chỗ cho cô. Chỗ ấy đã được lấp bởi những đứa trẻ mồ côi nhỏ hơn. Vả lại còn vì những lá thư nhiệt tình mà cô đã gửi cho họ.

Ngài Lagan và phu nhân là những con người tuyệt vời khiến cho mỗi ngày trôi qua thật là nhanh. Eliza, người bầu bạn của con là một cô gái tử tế và vui vẻ. Cậu ấy có những lọn tóc xinh xắn và cậu ấy dạy cho con rất nhiều điều.

(Chỉ có những lọn tóc là điều thật sự)

Candy thở dài.
Tuy nhiên những thứ khác thì không sai:

Tòa nhà với rất nhiều hoa trồng xung quanh trông chẳng khác gì vương quốc nhỏ trong truyện cổ tích, lại còn cái hồ và khu rừng đầy mê hoặc.
Con thật hạnh phúc khi được sống ở một nơi mơ mộng đến chừng này.


Viết như vậy khiến cho cô bé thực sự cảm nhận được niềm vui đang lan tỏa trong trái tim mình. Hơn nữa, ngài Stewart, bác Mary và những người hầu khác rất quan tâm săn sóc cô bé. Nói thật lòng thì danh sách những thứ tốt đẹp cô bé tìm thấy ở nơi này khá là dài.

Một ngày kia có một bức thư từ nhà Pony. Cô bé đã đợi lá thư này không biết bao lâu! Candy chạy ra bờ hồ nằm phía bên kia của khu vườn bên hông nhà và mở chiếc phong bì. Bên trong đó là những câu chữ đầy tình thương và sự quan tâm của hai cô chủ nhiệm. Cả hai đều bày tỏ sự mãn nguyện khi đọc được những dòng thư vui vẻ từ Candy.

Candy thương mến,
Con hãy luôn giữ gìn sức khỏe. Các cô thật sự vui mừng vì gia đình Lagan đã đối xử thật tốt với con. Các cô ngày ngày vẫn cầu nguyện cho con sẽ học được nhiều điều và trưởng thành một cách khỏe mạnh và hạnh phúc. Các cô và bọn trẻ mong sớm được nghe tin từ con.


Cô bé nhẹ nhàng hít thở hương thơm từ giấy. Có lẽ cô bé đang nhận ra mùi hương của nhà Pony, mùi bánh mì mới nướng xong, mùi sữa và hương thơm từ gỗ đang cháy lách tách trong lò sưởi…

“Cái gì đây?”
Neil đã lợi dụng lúc cô bé đang bị phân tâm và ngay lập tức giựt lấy tờ giấy.

Đằng sau là người em gái đang hớt hải chạy đến xem chuyện gì đang xảy ra.

“Là một lá thư! Đến từ côi nhi viện!”
Người con trai nhanh chóng xé lá thư ra làm nhiều mảnh và ném chúng lên trời.

“Không! Các người đang làm gì vậy!”
Candy ngay lập tức chạy đến lượm các mảnh giấy.

Cô bé không có thời giờ để cãi nhau với họ: nếu không nhanh tay thì gió sẽ thổi tất cả bay đi mất… Nhưng trong khoảnh khắc đó, một thứ  lấp lánh đã rơi ra từ túi váy cô bé.

(Huy hiệu của Hoàng tử)

Ngay lúc Candy nghe được tiếng kêu leng keng của chiếc chuông nhỏ, thì vật thể đã nằm trên tay của Eliza.

“Neil, nhìn nè!”

“Woa, là bạc thật đấy! Nhưng cái này…”

“Trả lại đây!” Candy la lên và dùng thân mình nhảy bổ vào chàng trai.

“Tao không trả lại cho mày! Nói đi, con nhỏ mồ côi chết tiệt, mày ăn cắp nó ở đâu?”

“Tôi không ăn cắp! Cái đó là của tôi! Trả lại đây!”

“Neal, không được trả lại cho nó!”
Eliza rít lên trong sự vui sướng.

 “Anh có thể ném nó vào hồ nước”

“Đúng rồi! Ý kiến hay!”

“Không! Đừng mà! Dừng lại đi! Trả lại cho tôi!”
Candy kêu lên gần như muốn khóc.

Huy hiệu Hoàng tử là vật may mắn quý giá của cô bé… Hai anh em kia nhìn nhau hí hửng với nụ cười đắc thắng: cho dù chúng có thử mọi trò xảo quyệt thì Candy chưa bao giờ tỏ thái độ chịu thua, nhưng lúc này cô bé đang có vẻ rất tuyệt vọng. Chưa bao giờ hai anh em họ có cảm giác thỏa mãn như vậy.

Eliza ưỡn lưng và nói:
“Được rồi, tụi tao có thể trả lại cho mày. Nhưng trước tiên mày phải quỳ xuống và sủa như một con chó”

“Đúng thế, và mày phải nói là mày ăn cắp cái huy hiệu này ở đâu! Quỳ xuống và van xin sự tha thứ của bọn tao!”
Neil chêm vào trong lúc lắc lắc cái chuông.

Đôi mắt Candy lóe sáng. Tại sao phải nhún nhường và xin lỗi bọn chúng? Cô bé có ăn cắp cái gì đâu! Candy hít vào một hơi thật sau và chờ đợi cơ hội.

“Sao? Còn không nhanh lên? Tụi tao không có nhiều thời gian…”

Bị Candy thúc vào một cách bất ngờ Neil ngã bật ra đằng sau. Ngay khoảnh khắc ấy Candy giựt lại tấm huy hiệu và bỏ chạy.

“Con nhỏ chết tiệt!”

“Chúng tao sẽ quăng mày ra khỏi nơi này!”

Candy bỏ chạy thật xa để tránh những tiếng nói đó. Cô bé gắng gượng không khóc, nhưng nước mắt vẫn tràn đầy trong khóe.

(Thật kinh khủng! Quá kinh khủng… Mình muốn bỏ đi! Mình muốn quay lại nhà Pony…)

Trong lúc khóc cô bé chạy một cách vô phương hướng qua khu rừng rậm rạp. Điều duy nhất cô bé muốn là rời khỏi nhà Lagan cho dù chỉ trong một thời gian ngắn. Nước mắt dàn dụa làm nhòe đi tầm nhìn trước mắt trong khi lá và cành cây xào xạc quạt qua đôi má. Bất thình lình cô bé bị vấp và ngã nhào. Khuôn mặt đập vào bãi cỏ dày nhưng cô bé không đứng dậy mà cứ thút thít khóc trong lúc vùi mặt vào những ngọn cỏ.

Những giọt nước mắt bị kiềm nén nay như tức nước vỡ bờ. Đã biết bao nhiêu lần cô bé muốn được quay trở lại nhà Pony…

Vào lúc ấy một giọng nói cất lên

“Em bé ơi đừng khóc.”

Ở nơi đâu trong đầu cô bé xuất hiện những từ thân quen. Bị ngạc nhiên khiến Candy ngẩng mặt lên, đôi mắt vẫn ngấn lệ và trong một khoảnh khắc ngắn cô bé có cảm giác gần như nghẹt thở.

“Hoàng tử?”

Ngồi bên trên cột đá của cánh cổng bằng sắt được bao bọc bởi bởi vô số bông hồng đỏ đúng thật là Hoàng tử trên đồi đang nhìn xuống cô bé và mỉm cười.

14 May 2017

Tiêu đề 5

Trong lúc chiếc xe vẫn còn đang chạy trong làng Candy ngồi lặng im bên cạnh ngài Stewart đang chuyên tâm lái xe. Cô bé sợ rằng chỉ cần mở miệng thì sẽ bật khóc nức nở, và chắc chắn cô không thể thực hiện bài thể dục “chống buồn bã” khi đang ngồi trong xe.

Cô bé nhớ lại hình ảnh cuối cùng của hai cô chủ nhiệm qua cửa kính hông, hình bóng họ từ từ nhỏ dần cho đến khi hoàn toàn biến mất.

(Mình còn chưa kịp nói lời tạm biệt với bọn trẻ… Thế nào Nancy cũng bật khóc nức nở sau khi ngủ dậy)

“Chắc là tôi đã khiến cô bé ngạc nhiên” 
Ngài Stewart bắt chuyện để an ủi.

“Ngài Lagan và phu nhân nếu đã muốn điều gì là phải đạt được ngay lập tức. Nếu chuyện không xảy ra theo kế hoạch họ sẽ trở nên rất cáu kỉnh. Điều ấy mang lại cho đám người hầu không ít phiền toái.”

Người đàn ông cười một cách cay đắng, nhưng ngay lập tức đổi sang chất giọng tử tế, có lẽ e rằng mình đã tiết lộ quá nhiều.

“Đường còn khá dài, cô bé nghỉ ngơi đi.”

“Cảm ơn chú.”

Cảm kích trước câu nói đầy quan  tâm, Candy nhẹ nhàng trả lời. Cô bé không thể nào cứ như thế này mà đi gặp gia đình Lagan. Mặc dù họ nhận cô chỉ với mục đích làm bạn với con gái họ, nhưng họ cũng sẽ nuôi nấng cô. Cô phải chào họ bằng nụ cười thật đẹp. Nhưng cố gắng cỡ nào đi chăng nữa Candy vẫn không thể nào quên được khuôn mặt đau buồn của cô Pony và cô Lane.

(Xin các cô đừng lo lắng…Con đã quyết định là sẽ đi tìm hạnh phúc cho mình.)


Candy nhẹ nhàng nắm chặt cây thánh giá mà các cô vừa đưa cho trong lúc quan sát khung cảnh đồng quê thân thuộc đang dần dần bị bỏ lại đằng sau xe.

“Chúa ơi!”
Cô bé kêu lên ngay khi xe vừa chạy ra khỏi con đường nhỏ xuyên qua rừng. 


“Chuyện gì thế?”
Ngài Stewart giật mình nhìn sang. 

Chạy dọc hai bên đường là vô số hoa sói xanh biếc như không có điểm tận.


"Cả đời cháu chưa bao giờ nhìn thấy nhiều hoa sói như thế này! Nó chỉ có một màu xanh thôi sao? Trên đồi Pony có cả màu hồng và tím nữa!"

"Hoa sói? Ngài Hawkings gọi chúng là Bluebonnet."
Ngài Stewart mỉm cười nói, biểu cảm đã trở nên thư giãn hơn .


"Ngài Hawkings là ai ạ?"


"Ngài ấy là người làm vườn chủ chốt cho gia đình Ardlay. Ngài ấy biết tất cả về các loại hoa."

"Gia đình Ardlay?"

"Đó là một gia tộc rất giàu có, cực kì nổi tiếng ở Chicago. Họ sở hữu vô số đất đai ngay cả trong khu vực này. À, gia đình Lagan là một nhánh của gia tộc Ardlay."

"Một nhánh?"
Candy kêu lên một cách kinh ngạc. Từ ấy giống như chỉ xuất hiện trong các tác phẩm lịch sử. Đây chắc chắn là một gia đình danh giá lắm đây.


"Ôi!"


"Bây giờ là chuyện gì đây?"
Ngài Stewart hỏi trong tiếng cười.


"Nhưng điều này thật ...tuyệt vời!"


Chiếc xe đã bỏ lại đằng sau con đường xanh trải đầy hoa sói và bây giờ thì đang lướt qua đồng cỏ được điểm xuyến bởi những bông hoa rực rỡ màu sắc. Cứ như thể chiếc xe đang đi qua một tấm rèm hoa đang được vén lên để lộ ra một hồ nước xanh biếc phẳng lặng, một màu xanh còn đậm hơn những bông hoa sói, hay bluebonnet như cách gọi của người làm vườn gia đình Ardlay. Dưới ánh nắng ban trưa mặt hồ sáng lấp lánh như gương, trông chẳng khác gì con đường chạy thẳng đến thiên đàng.


Nỗi buồn của Candy đã vơi đi, cô bé thở dài.

"Cháu chưa bao giờ trông thấy phong cảnh nào đẹp hơn như thế..."


"Đúng rồi, gia đình Ardlay rất biết chăm sóc đất đai của mình." Ngài Stewart trả lời, lồng ngực căng phồng có vẻ rất tự hào. "Chỉ cần đi dọc theo cái hồ này và vượt qua ngọn đồi kia là chúng ta sẽ thấy được dinh thự nhà Lagan."


Đột nhiên cô gái nhỏ cảm thấy sợ hãi: đúng là có một điều khiến cho cô bé có cảm giác không yên.


"Không biết...tiểu thư Eliza...là một người thế nào ạ?"


Trong thoáng chốc một sự lạnh lẽo chạy dài sống lưng người tài xế, ngưng một chút ông trả lời:


"Ừm...phải miêu tả thế nào nhỉ...ừm... đúng là cô ấy khá xinh đẹp..."


"Cháu cũng nghĩ thế..." 

Cô ấy không thể nào mà không xinh đẹp được, cô ấy sống trong một nơi được bao bọc bởi những điều tuyệt vời thế này mà."

(Chắc là sức khoẻ cô ấy không được tốt, nếu không tại sao cô ấy phải cần một người bạn?)
Candy tự nhủ với bản thân rằng phải đối xử với cô ấy thật tốt.

(Không biết mình có hợp với bạn ấy như là với Annie không...)

Khi ánh hoàng hôn đã hiện rõ ràng trên bầu trời như một chiếc khăn choàng trải dài của phụ nữ, ngài Stewart thông báo:

"Chúng ta đến nơi rồi. Đây là dinh thự nhà Lagan."


Giật mình bởi giọng nói không được hào hứng lắm của người đàn ông, Candy đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ. Bên phía kia của rặng cây xanh thẳm hiện ra toà nhà màu nâu được bao bọc bởi những bông hoa. Cô bé nhìn một cách say mê khi xe chạy đến gần.

"Quả là một toà nhà vĩ đại! Trông nó chẳng khác gì lâu đài trong chuyện cổ tích."

Candy thở dài. Đúng là Eliza giống như những gì mình tưởng tượng: là một cô gái như Bạch Tuyết. Cô ấy thật may mắn khi được sống trong một toà nhà như thế. 

Nén lại cảm xúc của mình Candy bước ra khỏi xe. Đi trước người tài xế, cô bé thẳng tiến đến cánh cổng đôi, bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng kêu:

"Nó đến rồi!"

Candy vừa mới thắc mắc tiếng kêu đó phát ra từ đâu thì ngay lập tức, một trận nước xối xả rơi từ ban công tầng thứ hai. Trận mưa thô bạo và bất ngờ ấy khiến Candy ướt sẫm. Cô bé giật mình và ngước đầu lên nhìn, không hiểu tại sao lại xảy ra sự việc không lường trước thế này.

Một cô gái với mái tóc xoăn màu nâu nhạt lộng lẫy đang quan sát Candy bằng ánh nhìn hiểm độc. Bên cạnh cô ấy là một chàng trai trên tay đang cầm cái bình lớn. Cậu ta cũng đang nhìn xuống với nụ cười khinh bỉ. 

"Đấy là...tiểu thư Eliza...người đứng bên cạnh là anh trai cô ấy, công tử Neil.

"Eliza? Đấy là Eliza sao?"

Candy kêu lên, quay mặt về phía ngài Stewart.
Người đàn ông nhìn xuống mũi giày mình. Rõ ràng là ông rất xấu hổ và không biết phải xử lý thế nào. Áo khoác của ông ấy cũng bị dấy nước.

(Thì ra đó là Eliza...cô ấy chẳng có vẻ nào là yếu đuối cả... nhưng có thể đó chỉ là cảm giác của mình...)

Candy nghĩ rằng chuyện vừa rồi có lẽ chỉ là một tai nạn. Cô bé vui vẻ trở lại, ngước mắt nhìn lên trên cùng nụ cười trên môi, cô bé vẫy cánh tay ướt của mình.

"Xin chào!"

"Tạm biệt! Tôi không cần một đứa bạn!" Eliza trả lời một cách lạnh lùng và với nụ cười khinh bỉ cô ấy quay trở vào bên trong cùng với anh trai của mình.

"Nhanh lên cháu phải thay đồ trước khi gặp phu nhân..."

Stewart chưa kịp nói hết câu thì một người phụ nữ có vẻ ngoài khó chịu xuất hiện, đôi mắt bà nhíu lại, ngay sau bà là một hầu gái. Người phụ nữ vận trên mình bộ đầm bằng vải nhung màu tím xanh rất kiều diễm, trên ngực bà đính một cái trâm lớn bằng ngọc trai. Bà là một người phụ nữ rất đẹp, nhưng đôi mắt lạnh lùng ấy chẳng khác gì Eliza. Không còn nghi ngờ gì, đấy là phu nhân Lagan.


"Mất thời giờ quá đấy Stewart. Là con bé đó phải không? Sao nó ướt nhẹp vậy? Chắc chắn nó không ngã vào hồ nước đấy chứ? Trời ạ, nó sẽ làm ướt cái thảm mất. Kêu nó đi thay đồ nhanh lên rồi dẫn nó tới diện kiến chúng tôi, để nó còn giới thiệu rõ ràng về mình!"

Sau khi khó chịu nhìn cô bé, người phụ nữ quay bước bỏ đi thật nhanh.

Căn phòng dành cho Candy nằm ở phía bắc của toà nhà. Là một nơi nhỏ bé với mạng nhện ở bốn góc tường. Giống như chỉ mới hôm qua thôi nó vẫn còn là một cái gác xép chưa đồ. Bên trong chỉ có một chiếc giường gỗ và tủ quần áo đã sờn, nhưng Candy vẫn vô cùng hào hứng với căn phòng ấy.

(Cả căn phòng là của mình!)

Cô bé vẫn luôn ước ao có một căn phòng riêng biệt. Cô bé nhanh chóng thay chiếc váy ướt, sự thật là cô chỉ có một chiếc áo dự phòng.


(Eliza Lagan...đấy là một người "xinh đẹp" ư?)
Nhớ lại biểu cảm rõ ràng của người tài xế khi phát ngôn ra những từ đó, Candy không thể không nghĩ rằng cảnh tượng đó thật buồn cười. Bây giờ cô bé đã hiểu ý nghĩa thật sự của câu nói ấy, nhưng cô bé không phản đối rằng, từ cái nhìn đầu tiên Eliza rất xinh đẹp.

(Từ giờ trở đi, mình phải cố gắng kết bạn với cô ấy...Không biết có làm được không nữa...)

Candy đi ra khỏi phòng trong lúc vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ, và xem chút nữa là cô bé ngã nhào bởi Niel vừa mới giơ ngang chân hòng ngáng đường. Chắc chắn nếu là những cô gái khác thì họ đã ngã chúi mặt vào sàn rồi.
Người con trai nhìn chằm chằm cô bé một cách khó chịu và nói: 

"Mày đến từ trại mồ côi đúng không? Mày chẳng là cái gì ngoài một đứa con hoang bị ba mẹ bỏ rơi!"

Nhận ra rằng người con trai này đã quen với việc nói nặng và cay độc, Candy đứng dậy mà không hề tỏ ra giận dữ. Nhìn thấy đứa con gái ấy chẳng hề phản lại sự công kích của mình mà chỉ đứng nhìn trần trần bằng đôi mắt mở to, Neil cảm thấy thoả mãn và đi về phía bên kia hành lang, miệng huýt sao ra chiều chiến thằng.

(Thật không thể tưởng tượng nổi! Nếu là cô Pony thì chắc chắn sẽ trừng trị hai đứa chúng nó một trận nhớ đời! Nhưng mình thì lại chẳng có cảm giác gì.)

Candy hồi tưởng, sự thật là ngay cả ở trong làng gần nhà Pony cũng có nhiều đứa trẻ xấu tính và độc ác với những đứa trẻ mồ côi. Tuy nhiên, vào lúc ấy cô bé không lường trước được hai đứa trẻ nhà Lagan có thể chơi xấu với mình đến cỡ nào.

Một bác hầu gái tên Mary dẫn Candy đến căn phòng khách sang trọng được trang trí bằng màu xanh lá đậm. Ngài Lagan và phu nhân đang ngồi sẵn ở đó. Trong phòng còn có Eliza và Neil, Candy nhìn họ mà không tin vào mắt mình: họ đang ngồi bên cạnh phu nhân Lagan, khuôn mặt cực kì hiền lành, thỉnh thoảng lại còn cười bằng vẻ ngây thơ đáng nghi ngờ. Họ hoàn toàn khác hẳn hai người hồi nãy cô bé vừa gặp.

"Cô tên gì?" Phu nhân Lagan hất cằm hỏi.

"Tên cháu là Candice White."

"Chúng tôi muốn cô giúp đỡ Eliza trong việc học hành và trở thành bạn tốt của nó. Thật tình mà nói chúng tôi thích một người đến từ gia đình tử tế hơn, nhưng dù sao thì cũng phải chấp nhận, tại vì người gia sư kia đột nhiên nghỉ việc và chúng tôi không có đủ thời gian chuẩn bị cho người tiếp theo. Không biết tai sao mà Eliza luôn gặp khó khăn với việc kết bạn mặc dù nó là một đứa bé ngoan ngoãn."

Vừa nói bà Lagan vừa nắm lấy bàn tay con gái, trong khi cô ta thì lại rúc đầu vào người mẹ trông rất tình cảm.

"Ta thì luôn vắng nhà vì công việc nên ta khuyên cô phải luôn luôn nghe lời phu nhân."
Ngài Lagan nói ngắt quãng trong khói của tẩu thuốc.

Không hề bị ánh nhìn cứng rắn của người đàn ông làm cho nhụt chí, Candy nhún mình và trả lời bằng chất giọng to và lễ phép: 

"Dạ chắc chắn là như thế! Cháu đảm bảo với ngài là cháu sẽ cố gắng thật tốt!"

Buổi tối hôm ấy cô bé dùng bữa trong phòng ăn của người hầu. Họ nói rằng mọi người chỉ đang ăn đồ thừa, nhưng đối với cô bé những món ăn ấy vẫn rất linh đình đến nỗi cô bé ước rằng mình có thể chia sẻ với mọi người ở nhà Pony. Thỉnh thoảng cô bé được những người hầu tiết lộ chuyện Eliza và Neil được nuông chiều thế nào và bọn họ còn thường xuyên nói dối. Nhiều đến mức cô bé không nhớ hết được. Họ bảo rằng họ đã phải thay đổi gia sư đến 38 lần. Phu nhân Lagan nhận ra sự thay đổi liên tục này khiến cho con gái bà ấy không có lấy một người bạn, nên bà ấy quyết định tìm một người làm bạn cho con gái mình.

"Bà ấy không biết rằng mấy đứa con của mình rất tệ hại. Ngài Lagan và phu nhân đều quá nuông chiều, chẳng vậy mà hai đứa chúng nó phát triển tính cách hai mặt như vậy..."

Candy nghe bác Mary nói và gật đầu.

Cuối cùng thì cái ngày rắc rối ấy cũng sắp kết thúc, nhưng Candy không ngủ được. Nằm trên giường, cô bé vẫn không thể tin được là mình lại đến sống ở nơi này. Từ khi sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên cô bé không ngủ ở nhà Pony.


(Không biết cô Pony và cô Lane đang làm gì. Nancy có khóc không nhỉ? Slim, em không được đái dầm đấy. Không có chị ở đó thì chẳng có ai giúp em dọn dẹp trước khi bị người khác phát hiện đâu...)

Từng khuôn mặt của mọi người trong viện mồ côi xuất hiện trong suy nghĩ của Candy. Cô bé nghĩ về đồi Pony.

(Hoàng tử trên đồi, em không thể nào đến đồi Pony được nữa. Nhưng em chắc chắn rằng cho dù đang ở đâu thì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau.)

Candy nói lời chúc ngủ ngon cho tấm huy hiệu và cây thánh giá, đặt chúng bên cạnh gối và nhắm mắt lại.

-----------------------------

Lời người dịch:
Xin lỗi vì đã không hoạt động từ năm 2014 (!) Mình lại tiếp tục dịch Candy Candy đây, hy vọng sẽ lấp đầy phần Mục lục một ngày không xa. Mình có rất nhiều cảm xúc về câu chuyện này, nhất là về những dấu hiệu cho biết anohito là ai, để bữa nào rảnh mình viết 1 chút chia sẻ với các bạn.

25 Jan 2014

Phòng tĩnh tâm - Vườn thú Blue River

(đây là bản dịch trực tiếp từ tiếng Nhật sang tiếng Việt do tôi thực hiện, với sự trợ giúp của công cụ chuyển ngữ trên mạng, do đó không tránh khỏi sự sơ sót và sai nghĩa)




Trang 4 đến 19, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki


Ngồi giữa chiếc giường gỗ trong phòng tĩnh tâm , Candy ngước mắt nhìn lên và trông thấy một ô cửa sổ nhỏ duy nhất. Ánh sáng xuyên qua ô cửa rọi thẳng tắp lên người Candy. Trong lòng cô canh cánh một nỗi lo.

(Mệ William, không biết người có đang trông chờ lễ hội tháng Năm không...)

Candy buông ra vài hơi thở nặng trĩu.

"Nếu phát hiện ra con gái nuôi bị nhốt vào phòng tĩnh tâm và cấm không cho tham gia lễ hội tháng Năm chắc Mệ sẽ tức giận lắm. Ôi...giá mà người không thể đến."

Candy nghiêm túc cầu nguyện trong lúc ngước mắt nhìn lên ô cửa sổ có ánh nắng chiếu vào. Cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, cô Pony thường hay nói "Chúa rất nhân từ", phải cầu nguyện để ngài tha thứ cho mình.

"Dù gì đi nữa, nơi này cũng thật kinh khủng."

Candy nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Một mùi hôi khó chịu. Trong phòng chỉ có một cái bàn xập xệ ngoài chiếc giường đơn giản.
Chiếc cửa ra vào bằng gỗ dày cui và sởn màu.

"Phòng tĩnh tâm thôi mà đã tệ thế này, không biết nhà tù học sinh sẽ như thế nào..."

Chỉ cần tưởng tượng đến cũng khiến Candy rùng mình.

"Dù sao đi nữa chị cũng rất vui, Hyuri! Xém chút là em bị khử rồi."

Candy nói chuyện với Hyuri lúc này đang ngủ say sưa trong bồn rửa mặt cũ kĩ.
Đêm qua sơ Grey đã ra lệnh khử Hyuri, nhưng sơ Margaret cho phép nó được sống. Sơ Margaret là người hiền nhất trong học viện. Candy đã van xin sơ giao nhiệm vụ giết Hyuri cho mình.
Sơ Margaret phải đăm chiêu suy nghĩ, nhưng có vẻ như sơ không giỏi trong việc xử lý một con rùa.

"Phải đảm bảo là nó biến mất đấy Candice."

Sơ nhắc đi nhắc lại câu ấy trong lúc đưa Hyuri cho Candy.

Bị động vào, Hyuri mở to đôi mắt tròn trịa đen láy.
Candy mỉm cười và nhấc bổng nó lên. Hyuri quơ quơ những chiếc chân ngắn bé nhỏ. Con vật tỏa ra sự ấm áp. Candy cảm thấy vui trong lòng và hiểu tại sao Patty muốn giữ Hyuri. Có thể nhận thấy Hyuri đã cứu Patty không ít lần mỗi khi bạn ấycảm thấy đơn độc, là người Patty có thể tâm sự cho dù chỉ là độc thoại.

"Hyuri, thời tiết bên ngoài đẹp lắm. Ok, chúng ta mạo hiểm chút, cùng trốn đến một nơi vui hơn nhé!"

Candy nói xong thì nhét Hyuri vào trong túi.
Cửa sổ khá cao trong khi giường thì thấp, nếu đứng lên bàn thì...
Đứng trên bàn, Candy với tay nắm lấy khung sắt. Cửa sổ đã bị khóa. Nhưng bởi tòa nhà quá cũ kĩ nên chỉ cần kéo ra kéo vô thanh chốt một hồi là cửa dễ dàng bị mở bung. Candy chẳng cần tốn sức để nhấc những thanh sắt rỉ sét ra.

"Dễ quá, dễ quá. Nếu muốn nhốt mình thì không nên dùng loại cửa sổ thế này. Hehehe, vào hoàn cảnh này, nhỏ bé như mình đúng là có lợi. Ok, Hyuri, khẩn trương lên, chúng ta phải đi đến sở thú!"

Candy trèo qua cửa sổ nhỏ cùng Hyuri và đáp chân lên mặt đất.
Thật sự đêm hôm qua cô không biết rõ phòng tĩnh tâm nằm ở vị trí nào, chỉ biết nó nằm ở tầng thứ nhất của tòa nhà phía Bắc. Rất ít người lui đến sân sau của tòa nhà. Lại thêm chỗ này nằm rất gần chiếc cổng sắt ngăn với thế giới bên ngoài.
Bằng sức mạnh của mình, cộng thêm chút may mắn, Candy đã thóat ra khỏi học viện thành công.



[Vườn thú Blue River]

Candy đã nảy ra ý nghĩ đem Hyuri giao cho Albert. Sau lần gặp gỡ vô cùng thần kì ấy, Candy được biết Albert đang làm việc ở sở thú Blue River. Nhìn trên bản đồ thì đường đến vườn thú chỉ trong tầm đi bộ, nhưng ngạc nhiên thay nó lại khá xa.

"Đừng lo, Hyuri. Anh Albert là một người rất tốt bụng. Mặc dù thế này thì Patty sẽ buồn vì không thể gặp lại em."

Candy an ủi Hyuri đang được ôm chặt trên ngực.
Nhờ hỏi gặp anh Albert mà Candy được vào sở thú Blue River miễn phí. Họ nói người cai quản thú Albert đang nghỉ giải lao trong phòng chuẩn bị. Candy được hướng dẫn đi đến tòa nhà nằm đằng sau sở thú. Có một người cũng đang gặp gỡ anh ấy.
Thông thường học viện không bao giờ cho phép học sinh thoải mái đi ra ngoài, cho dù có là ngày nghỉ. Candy rất muốn gặp anh Albert và nghe thêm nhiều câu chuyện về Lakewood.
Với lại còn phải đến xin lỗi. Vì đã bị cấm không cho tham dự lễ hội tháng Năm mặc dù đã mời anh.

Khi gần đến cái chòi mà người ta gọi là phòng chuẩn bị, Candy nghe vọng ra những tiếng cười. Giọng cười sảng khoái của anh Albert vẫn không thay đổi.

Tim đập mạnh, "Anh Albert! Anh Albert! Là em đây! Em lại trốn khỏi học viện nữa nè!"

Candy nói thật to trong lúc mở cánh cửa phòng chuẩn bị, ngay lập tức cô bị giật mình.
Anh Albert đang nói chuyện với một ai khác.

(Terry!)

Candy ngạc nhiên mở to đôi mắt.

"Chuyện gì thế? Hai người quen nhau à?"

Anh Albert dùng ánh mắt tinh nghịch quan sát họ, vẻ tò mò.

"À hiểu rồi, Candy, em có nói là đang đi học ở Học viện thánh Paul phải không?"

Anh Albert lại cười vang.

"Ra đây là hai học sinh cá biệt của Học viện thánh Paul, vì lí do nào đấy cả hai đều trốn khỏi trường?"

"Gì chứ anh Albert! Em mà là học sinh cá biệt sao?"

Candy chỉ ngón tay vào mình ra điều ngạc nhiên.

"Không phải sao? Thế em nghĩ mình là học sinh ưu tú à, Candy?"

Albert lại bò ra cười khiến Candy dẩu môi, hai bầu má phồng to.

"Đúng rồi, đúng rồi, Candy vẫn luôn như vậy. Còn cậu, nửa đêm uống rượu và đánh nhau."

Albert nhe răng cười với Terry.

"Uống rượu? Đánh nhau? Vậy là đêm đó...?"

Candy đã có thể nhìn thẳng vào mắt Terry.
Terry vội vàng tránh ánh mắt ấy.

"Ừm...đêm đó...nếu không nhờ anh Albert ngăn lại, thì chắc tôi đã bị chấn thương nặng hơn. Lúc đó tôi vừa xỉn vừa bị thương nên anh ấy đưa tôi về kí túc xá. Tôi bị mất phương hướng nên nhầm với kí túc xá nữ, trái quấy sao lại rơi trúng vào phòng của cô ấy."

Terry trầm giọng giải thích với Albert.
Albert lại phá lên cười sảng khoái.

"Chà, quả là một kiệt tác, lúc ấy Candy hớt hải nói có một người bạn đang bị trọng thương nên anh mới cùng em ấy đi mua thuốc. Không ngờ đó lại là cho em."

Terry vô tình quay lại nhìn Candy.
Khuôn mặt đăm chiêu đã giãn ra và nụ cười nở trên môi.


Đột nhiên Candy có cảm giác trong lồng ngực đang có một luồng chất lỏng nóng chảy qua.
Lần đầu tiên trông thấy Terry vui vẻ như vậy.

(Mừng quá...có lẽ Terry không để ý chuyện đó nữa.)

Một cách vô thức Candy mỉm cười thật tự nhiên.

Đêm đó...
Tim Candy nhói đau mỗi lần nhớ đến khuôn mặt tuyệt vọng của Terry khi bị cô phát hiện bí mật.
Cho dù có là vô tình thì mình cũng đã làm tổn thương Terry.

"À Candy này, con rùa đó...làm sao mà em có vậy?"

Đang mải mê nhìn Terry, câu hỏi khiến Candy giật mình trở về hiện tại và phát hiện anh Albert đã trông thấy Hyuri.

"À đúng rồi! Anh Albert, con vật này là Hyuri, là bạn của bạn em. Học viện có luật không cho phép nuôi thú trong ấy, họ đã phát hiện Hyuri nên ra lệnh phải vứt nó đi. Không biết anh Albert có thể chăm sóc nó không?"

"Vậy sao? Bạn của bạn thì cũng thế thôi, chẳng có gì khác biệt. Hyuri, rất hân hạnh được làm quen!"

Anh Albert gật đầu và nhận lấy Hyuri từ tay Candy.
Anh nhấc bổng Hyuri lên và cọ vào mũi nó như để chào hỏi.
Anh Albert thật đúng là chẳng thay đổi gì cả.

"Cảm ơn anh Albert...Ừm...anh biết không...về vụ lễ hội tháng Năm..."

Candy vừa định mở lời thì cửa phòng bật mở.

"Albert, đã hết giờ nghỉ rồi."

Một chàng trai trẻ chắc là đồng nghiệp thò đầu vào.

"Hiểu rồi. Tôi đi liền đây."

Albert trả lời, sau đó lấy chiếc áo trên giá và nhanh tay mặc vào.

"Anh phải quay về làm việc, xin lỗi nhé. Hai tiếng nữa anh sẽ xong. Hai em có thể thăm mấy con thú trong lúc đợi. Candy, tí nữa anh sẽ cho em gặp Puppee."

Anh Albert ôm Hyuri như chủ nhân thật sự và ngay lập tức rời khỏi phòng chuẩn bị.

Có một sự im lặng ngắn trong lúc Candy và Terry nhìn nhau.
Ánh nắng ấm áp của buổi chiều rọi vào căn phòng và lan ra khắp nơi.
Ở một mình với Terry có cảm giác thật hồi hộp. Candy cúi đầu xuống sàn.

"Đằng kia có con vật có lẽ là bạn bè của em, có muốn đến xem không?"

Terry đột ngột lên tiếng bằng chất giọng vui vẻ, và rời khỏi phòng.
Candy có cảm giác như vừa trút được gánh nặng, ngay lập tức đi theo Terry.
Mình cứ nghĩ Terry sẽ không thể thoải mái nói chuyện.

"Lúc đầu tôi đến vườn thú Blue River chỉ để cảm ơn anh Albert đã giúp đỡ. Dần dần nó trở thành  nơi tĩnh tâm mỗi khi trốn khỏi trường. Không hiểu sao nơi đây khiến tôi cảm thấy dễ chịu."

Candy gật đầu trong lúc bước theo Terry.
Cô cảm thấy lo lắng không biết phải nói chuyện với Terry như thế nào.
Quan sát những con thú như hươu cao cổ, sư tử ở vườn thú Blue River quả nhiên mang đến cảm giác dễ chịu.



"Đây này, có giống bạn của em không?"

Terry đột nhiên dừng lại trước chuồng và cất tiếng trêu đùa một con khỉ nhỏ đang leo trèo trên cây.
Ngay lập tức sự căng thẳng của Candy tan biến.

"Hả? Con khỉ này? Thật bất lịch sự! Giống chỗ nào cơ chứ?"

"Ồ, vậy thì xin lỗi. Tất nhiên đằng ấy duyên dáng hơn nhiều rồi."

Thay vì nói với Candy, Terry quay sang xin lỗi con khỉ.

"Đồ xấu tính!"

Candy dậm chân giận dữ.

"Ôi chao, hành động này cũng giống lắm."

"Terry!"

"Cả khuôn mặt cau có này nữa."

"Vẫn chưa chịu ngưng sao!?"

Candy giả bộ giơ nắm đấm lên.
Terry chạy trốn sự đuổi bắt của Candy trong tiếng cười vui vẻ. Candy có cảm giác làn sương mù đang dăng trong tâm trí mình đã hoàn toàn biến mất.
Mình có thể đọc được trái tim của Terry. Thật là vui quá.

(Hoàn toàn tin tưởng vào mình...)

Bí mật của Terry, mình sẽ không bao giờ kể về mẹ của anh ấy cho người khác đâu.

"Terry?"

Terry bị mất dấu đột nhiên xuất hiện, hai tay ôm đầy bắp rang.
Với nụ cười chưa bao giờ trông thấy trong học viện.

Candy ngồi trên băng ghế đầy nắng và nhấm nháp bắp rang cùng Terry.
Candy ném những hạt bắp lên không trung rồi dùng miệng đón lấy một cách rất chuyên nghiệp.
Sở trường này học được từ nhà Pony, từ trước đến nay chưa bao giờ thua ai.
Terry quan sát Candy, hai mắt nheo lại mỉm cười.

"Hôm nay em trốn ra chỉ vì con rùa đó à?"

Bàn tay bốc bắp rang của Candy dừng lại.

"Hôm nay...ừm...em đã trốn khỏi phòng tĩnh tâm."

"Phòng tĩnh tâm?"

Đang dựa lưng vào thành ghế, Terry ngồi thẳng dậy.
Candy kể cho cậu nghe về chuyện xảy ra tối qua.
Việc các sơ đi tuần đột xuất, và phát hiện Patty đang giữ Hyuri.
Chuyện bé xé ra to, trong một giây không suy nghĩ Candy đã bật miệng nói "bà già ương ngạnh".
Ngay lập tức Terry bò lăn ra cười.

"Bà già ương ngạnh!? Em giỏi quá đấy! Ngay cả tôi cũng không dám nói những lời như thế, tiểu thư tàn nhang ạ."

Candy vẩu môi.

"Cái đó thì không sao... chỉ là... bị nhốt vào phòng tĩnh tâm, rồi còn không được tham gia vào lễ hội tháng Năm, thật là kinh khủng mà."

Candy buông một hơi thở ngán ngẩm.

"Không được thả ra cho đến hết lễ hội..."

Terry nhìn lên trời một hồi lâu. Lễ hội tháng Năm không có Candy.

(Mấy năm rồi mình mới có ý định tham gia, có lẽ chẳng cần thiết nữa...)

Bất ngờ khi thấy bản thân chìm trong suy nghĩ, Terry vội thay đổi chủ đề.

"À mà em làm sao quen được anh Albert?"

"Nước Mỹ... Bọn em gặp nhau ở Lakewood."

Đột nhiên khuôn mặt Candy trở nên trầm tư.
Kỉ niệm về khu rừng ở Lakewood dường như tái hiện.

"Em...rời khỏi viện mồ côi để trở thành người hầu của gia đình Leagan. Khoảng thời gian ấy khá vất vả, khó mà nói hết được. Anh Albert là ân nhân của em. Khi em chạy trốn và bị rơi xuống một thác nước, anh ấy đã cứu sống em."

"Hay thật, chuyện như thế mà em có thể nói rất bình thản."

Terry cúi đầu xuống.

"Lakewood...là một nơi rất đẹp."

Hình ảnh hoa hồng Sweet Candy hiện về trong mắt Candy. Bông hoa Anthony đã gửi lại trong chuồng ngựa.

"Giờ này vườn hồng của Anthony chắc đang nở rộ."

Candy thì thầm trong sự mơ màng.

"Anthony?"

Terry cau mày.

Nghĩ lại thì... lần trước lúc ngất xỉu cô ấy cũng kêu tên Anthony.

"Ai vậy? Cái người tên Anthony?"

Terry nhận thấy giọng mình đã trở nên khó chịu.

Candy nhìn Terry bằng đôi mắt ướt.

"Anh với anh ấy khá giống nhau. Lúc đầu em đã nghĩ anh là anh ấy, nhưng hai người hoàn toàn khác biệt."

Terry không giấu nổi sự kích động khi bị so sánh.

(Ánh mắt em hiện tại đang nhìn ai? Em đang hồi tưởng lại những gì?)

"Anthony trồng hoa hồng rất tài. Tụi em gặp nhau lần đầu tiên ở cánh cổng hoa hồng của anh ấy."

"Ra thế. Tôi thì không giống loại người như vậy!"

Terry hồi đáp bằng giọng mỉa mai.

"Thật khó chịu khi bị so sánh với một tên con trai yếu đuối biết trồng hoa hồng. Xin lỗi, tôi không chấp nhận được!"

"Kinh khủng quá đấy! Những lời anh vừa nói!"

Ngay lập tức Candy trở nên tức giận.
Không ai được phép nói xấu anh Anthony!

"Anthony không hề yếu đuối! Anh ấy đầy cơ bắp, là một người rất mạnh mẽ!"

"Ủa...vậy sao? Thế cái tên Anthony ấy hiện giờ đang làm gì? Hắn bỏ rơi cô vì hắn thích hoa hồng hơn cô sao? Thật đáng tiếc."

Terry đứng bật dậy ra khỏi ghế.
Hai bờ vai Candy vốn đang căng phồng vì tức giận ngay lập tức xịu xuống.

"Anthony đã chết rồi...ngã từ trên ngựa."

Candy bặm môi để ngăn dòng nước mắt.
Những cảnh không muốn nhớ lại ùa về khiến cô cảm thấy chóng mặt.

Nhìn thấy Candy như vậy khiến Terry im lặng quay mặt.

(Chết rồi? Ngã ngựa?)

Vậy là...chuyện xảy ra hôm đó...Candy...

"Thật đáng tiếc. Cho gửi lời cầu siêu đến cái người yếu đuối đó."

Vừa nói Terry vừa quay lưng bỏ đi.

"Terry, anh không được nói những lời như vậy!"

Candy giận dữ la lên bằng chất giọng bị tắc nghẹn.
Terry không hề quay lại nhìn.

Ngay cả Terry cũng không hiểu tại sao mình lại tức giận như vậy.
(Người chết đâu thể quay trở lại.)
Terry lầm bầm bằng một tâm trạng thù ghét.

"Con nhỏ đó! Dám so sánh mình với cái tên như vậy!"


Cho dù đã an toàn quay trở lại phòng tĩnh tâm thì sự giận dữ của Candy vẫn không hề nguôi ngoai.
Anthony không hề yếu đuối! Mình sẽ không tha thứ cho cái tên Terry đó đâu!

"Terry không biết một tí gì về Anthony...Anh ấy là một người rất dịu dàng."

Mỗi ngày mặc dù đã cố gắng không nhớ về Anthony thì vẫn có thể nghe được chất giọng của anh ấy thẳm sâu trong tim.
Candy ngồi trên giường, lắc đầu với mong muốn xua tan những kí ức đau buồn.

"Anh Albert đã rất sốc khi nghe mình nói không thể tham dự lễ hội tháng Năm. Haiz...dù sao hôm nay cũng không đến nỗi tồi tệ vì mình đã gửi gắm Hyuri thành công."

Candy thở ra một hơi dài, ngay sau đó cô trông thấy một chiếc hộp méo mó đang nằm trong góc phòng. Trong lúc xem xét chiếc hộp với vẻ phân vân, Candy tìm thấy một tờ giấy nhỏ.

Bưu phẩm gửi đến cậu, Candy. Mình lo không biết nếu các sơ trong thấy nó thì họ có chịu đưa cho cậu không... Mình xin lỗi!

Vì mình mà Patty đã phải leo tường. Có vẻ như cậu ấy đã ném chiếc hộp qua khung cửa sổ bị mở. Cậu ấy can đảm như vậy...

(Cảm ơn cậu, Patty... Cái này là gì đây?)

Candy vui vẻ mở gói bưu phẩm, ngay lập tức cô reo lên sung sướng.
Trong chiếc hộp là trang phục hóa trang với phong cách từ thời Trung Cổ.

"Đẹp quá! Trang phục của Romeo và Juliett! Tuyệt vời quá! Mình có thể hoa trang thành cả hai!"

Dưới đáy hộp có một phong bì màu trắng.

Ngài William rất mong đợi lời mời của tiểu thư, nhưng đáng tiếc vì công việc bận rộn nên ngài không thể đến tham dự. Ngài William vui mừng vì tiểu thư Candy đang từng bước trở thành một quý cô thanh lịch. 
George

"Đây là quà từ mệ William."

Candy ôm chặt bộ đồ Juliett lộng lẫy.

"Nhưng...có cả mặt nạ và tóc giả nữa này... Mệ à, có phải người lầm đây là lễ hội hóa trang không?"

Candy cầm bộ tóc giả lên và bất giác cười khúc khích.
Mình có một sáng kiến tuyệt vời.

(Đúng rồi! Có cả những thứ thế này mà...)

"Mệ à...xin lỗi người vì con vẫn chưa trở thành một quý cô thanh lịch đâu."

Cứ như Mệ đang ở đó thật, Candy long trọng cúi đầu thật thấp trước lá thư.

14 Jan 2014

Lễ hội tháng Năm (phần 1)

(đây là bản dịch trực tiếp từ tiếng Nhật sang tiếng Việt do tôi thực hiện, với sự trợ giúp của công cụ chuyển ngữ trên mạng, do đó không tránh khỏi sự sơ sót và sai nghĩa)



Trang 19 đến 25, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

[Lễ hội tháng Năm]

Ngày hôm đó, chỉ một ngày duy nhất, học viện vốn dĩ luôn bị bao trùm bởi bầu không khí xám xịt, bỗng nhiên trở nên rộn ràng trong sắc hồng phơi phới. Vô số bông hoa được trang trí ở khắp mọi nơi, học sinh diện lên mình những bộ cánh sang trọng nhất, háo hức trò chuyện và khiêu vũ cùng khách mời. Thông thường học viện có luật không cho phép người nhà đến thăm.  Vào ngày này chỉ những cô gái được làm Hoa tháng Năm mới được phép mời gia đình đến tham dự, mọi người đều trông đợi sự xuất hiện lộng lẫy của các cô gái.

Và tất nhiên còn có tình yêu tháng Năm.
Không ít những con tim đang tràn trề hy vọng vào một tình yêu bí mật.
Hôm nay chẳng những có thể thoải mái trò chuyện với con trai, các cô gái còn có thể khiêu vũ cùng họ. Chỉ hôm nay các sơ mới bình thản bỏ qua mọi luật lệ và đứng một bên quan sát.

Buổi lễ rước Hoa tháng Năm hoành tráng cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp, sau đó ban nhạc bắt đầu chơi những giai điệu waltz du dương trong phía khán phòng. Nơi đó có rất nhiều người đang tụ tập trong những bộ trang phục thật khiến làm người ta nghẹt thở. Thỉnh thỏang lại có những tiếng cười khúc khích và thì thầm nhỏ to. Các học sinh nữ đang rất hồi hộp và háo hức, ánh mắt lấp lánh quan sát xem ai đang chuẩn bị bước vào khán phòng.

"Nhìn kìa! Terry đang bước vào! Anh ấy cũng tham gia khiêu vũ, quả là chuyện hiếm có! Thật đẹp trai!"



Terry trong bộ trang phục bảnh bao ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn của các cô gái, họ thở dài trong sự ngưỡng mộ. Ngay cả đôi mắt Eliza cũng trở nên sáng rực.

"Này, tránh ra! Anh ấy đang đi tìm tớ!"

Eliza đẩy Louise qua một bên và tiến đến bên cạnh Terry.

"Terry, nếu muốn tôi có thể nhảy cùng anh bản nhạc này."

Terry giật mình đứng lại trước sự bắt chuyện đột ngột từ Eliza.
Eliza nói xong và mỉm cười rất tự tin.
Terry đáp trả bằng một nụ cười lịch sự.

"Quả là hân hạnh cho tôi, nhưng thật đáng tiếc tôi không giỏi trong việc khiêu vũ. Nếu lỡ sơ suất dẫm chân
lên tiểu thư đây thì thất lễ quá."

Terry cảm ơn rồi bước đi.
Eliza bị bỏ lại vẫn nhìn tấm lưng Terry bằng ánh mắt mơ màng.

Mọi người ai cũng quan sát Terry.
Chắc chắn họ đã thấy mình có thể tiếp cận và trò chuyện thân mật với anh ấy.
(Terry gọi mình là "tiểu thư", anh ấy sợ sẽ dẫm lên chân mình. Thật dễ thương, đúng kiểu người mình thích, ôhôhôhô)

Trên mặt cô nàng hiện lên một nụ cười thỏa mãn, hình ảnh Anthony đã hòan toàn bị lãng quên, thay vào đó là Terry.

Chen chúc trong biển người, Terry đang tìm Candy.

(Cô ta đi đâu rồi nhỉ?)

Terry đã có ý định lẻn vào phòng tĩnh tâm để giúp Candy trốn ra ngoài, nhưng đến nơi thì căn phòng đã trống không.

(Đúng như mình nghĩ, cô ta không thể nào ở yên trong đó.)

Trong lúc tiếp tục tìm kiếm khóe miệng Terry cong lên một nụ cười.

(Vậy mà mình lại còn tính giúp đỡ cô ta trốn ra...)

Terry không hiểu tại sao mình muốn làm thế.
Chỉ là cậu muốn ở cạnh Candy và nhìn thấy khuôn mặt đầy biểu cảm của cô.

(Không thể tham gia lễ hội...có lẽ nào lại đến sở thú rồi không?)

Terry nhớ lại một buổi chiều trong sở thú tràn ngập nắng.
Candy đã rất tức giận vì cậu dám nói những lời xấu về Anthony.
Đang tươi cười với Candy, khi nghe cô nhắc đến tên Anthony, khuôn mặt cậu sầm lại, môi cong lên.
Chỉ cần nhắc đến cái tên đó là đôi mắt Candy lại trở nên đẫm nước, cứ như một người khác.
Nghĩ đến thôi cũng khiến cậu cảm thấy khó chịu.

(Mình sẽ không tha thứ đâu, nếu ở trước mặt mình cô ta nhắc đến tên Anthony một lần nữa.)

Kí ức về cái đêm Candy thổn thức tên Anthony khiến Terry càng thêm tức giận, cảm giác trong lòng thắt lại.

(Quái, chuyện gì xảy ra với mình thế này!?)

Hình ảnh Candy mặt đầy tàn nhang và chiếc mũi tẹt cứ ám ảnh trong tâm trí cậu.

(Không phải mình chút nào!)

Terry buông một nụ cười và thóat ra khỏi khán phòng.

Ban nhạc lại tiếp tục chơi một bản hòa tấu.
Trên sàn nhảy vài cặp đôi đang khiêu vũ với nhau, khuôn mặt họ ửng hồng.
Từ trong đám người đang rất vui vẻ có một anh chàng Romeo đang cố len lỏi để tiến đến góc phòng.

(Ôi chao sao mà đông thế! Bọn họ từ đâu đến vậy?)

"Romeo". Tất nhiên, đấy là Candy đang giả trang bằng cách đeo mặt nạ và khóac lên mình bộ trang phục Romeo.
Không bị phát hiện bởi các sơ đang đứng quan sát ngoài cửa ra vào. Lại còn phải từ chối chẳng những một mà hai lời mời khiêu vũ của các cô gái. Trong đầu Candy thốt lên hai tiếng "hoan hô!"
Nhưng thật ra miệng cô đã làm điều đó.

Không ngờ Mệ lại tặng cô món quà tuyệt vời thế này.
Cho dù không thể tham gia lễ rước hoa, nhờ bộ cánh sang trọng này cô có thể thưởng thức phần còn lại của lễ hội tháng Năm.

(Ồ đằng đó là Stair! Anh ấy trông bảnh quá!)

Candy cười khúc khích và tiến đến Stair đang nhìn đám người khiêu vũ một cách ngán ngẩm.

"Ngài có muốn nhảy với tôi một bản không?"

Candy thì thầm bằng giọng rất nhỏ, Stair quay lưng lại và ngay lập tức nhảy dựng lên vì hết hồn.

"Có...không...à...ý tôi là... tôi rất hân hạnh nhưng bản nhạc ấy...tôi muốn được nhảy với con gái hơn..."

"Thật là chán quá. Stair, nhìn cho lẹ, em là Candy đây!"

Khi Candy giở mặt nạ lên,

"Can...Can...Candy!"

Candy vụt bịt miệng Stair lại trong lúc anh chàng vẫn mắt tròn mắt dẹt trong sự bàng hòang.
Hai người bí mật lùi vào góc khán phòng.

"Ngay cả Stair cũng không phát hiện ra được, thành công dễ sợ."

"Thật đó Candy! Em làm anh ngạc nhiên quá đỗi!"

Stair lấy trong túi áo vest ra chiếc khăn tay và chấm mồ hôi đang rịn trên trán.

"Anh nghe đồn em bị nhốt trong phòng tĩnh tâm. Archie lo cho em lắm. Tạ ơn Chúa, anh cứ sợ là, ừm dù sao thì Candy đâu thể chịu ngồi yên đâu nhỉ."

Đột nhiên khuôn mặt Stair trở nên sinh động.

"Nhờ món quà từ Mệ William đó, ngài nói không thể đến tham dự nên gửi cho em bộ trang phục của Romeo và Juliet, có lẽ ngài nghĩ đây là một lễ hội hóa trang."

"Thật sao? Em có trang phục của Juliet nữa à?"

Mắt Stair trở nên lấp lánh.

"Candy, ở đằng kia, chỗ em mời anh khiêu vũ ấy, đàn ông không thể nhảy với nhau."

Stair chỉ tay vào giữa khán phòng, khuôn mặt tỏ vẻ mơ màng.

Trong đám đông Archie và Annie đang khiêu vũ với nhau.
Annie thật xinh đẹp, luôn nhìn lên Archie với hai bờ má ửng đỏ.

(Tuyệt quá...Annie có vẻ rất hạnh phúc. Lâu lắm rồi mới được trông thấy bạn ấy như vậy)

Ở bên kia tường Candy trông thấy Patty đang cúi đầu xuống.

"Stair, trong lúc em thay trang phục Juliet, anh đến nhảy với cô gái đang đứng ở góc phòng kia được không? Đó là Patricia, bạn của em, là một người rất tốt."

Stair nhìn theo hướng chỉ tay và tiến đến phía Patty.

"Ừm...cô gái đeo kính dễ thương. Có thể cho tôi hân hạnh."

Patty có vẻ như đã thích Stair từ ánh nhìn đầu tiên.
Cô nhận lời khiêu vũ ngay tức khắc.
Còn Candy thì lập tức lẻn ra khỏi khán phòng.