Trang 311 đến 315, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Gửi Candy (có lẽ là) xinh đẹp của anh,
Bây giờ anh đang ở trong khách sạn ở Sao Paulo. Đã hơn 2 giờ sáng rồi, cuối cùng anh cũng được thảnh thơi một mình.
Anh vẫn khỏe, em đừng lo lắng.
Dạo này anh thường ôm đồm nhiều việc.Hình như đấy là di truyền từ cha anh, ngài William.
Anh mừng vì em đã thích bữa tiệc sinh nhật. Rất hợp với phong cách của em, đúng không?
Anh xin lỗi vì phải đi trước khi bữa tiệc kết thúc.
Không biết Caesar và Cleopatra đã quen sống ở nhà Pony chưa?
Chúng là một cặp mã hạnh phúc. Anh muốn cho em thấy rằng được đoàn tụ là một điều hạnh phúc. Con người cũng chẳng khác động vật. À không, có khi động vật còn đơn giản và chân thật hơn chúng ta. Chúng không bao giờ phản bội chúng ta.
Anh đã để Puppi lại châu Phi. Chia tay với nó rất khó, nhưng tiệm thú y mà anh làm việc đã trở nên rất nổi tiếng. Anh nghĩ làm thế thì tốt hơn cho Puppi.
Sau này anh được báo Puppi đã qua đời vì tuổi già. Anh hy vọng em cũng cầu nguyện cho linh hồn nó được an nghỉ.
Lúc hồi phục lại trí nhớ, anh mừng vì mình đã không để cho Puppi gặp tai nạn ở Ý. Nhưng sau này nhìn lại Caesar và Cleopatra, anh lại nghĩ có lẽ Puppi sẵn sàng tình nguyện hy sinh cùng anh trên chuyến tàu định mệnh đó.
Đáng tiếc anh không phải là người tìm thấy Caesar và Cleopatra.
Chính George. Không có gì là thóat được khả năng tìm kiếm của chú ấy. Anh gọi chú ấy là “hiệp sĩ giấu mặt” chẳng sai đâu.
Vào khỏang thời gian anh bị mất tích, cuộc sống của chú ấy chẳng dễ dàng gì.
Có lẽ anh đã hồi phục trí nhớ nhờ vào cú tai nạn trên đường đến bác sĩ Martin. Trước đó kí ức chỉ là những hình ảnh xuất hiện mập mờ, nhưng sau vụ tai nạn, đầu anh nhức như bị bổ làm đôi, thế rồi anh ngất xỉu trong lúc làm việc. Đúng rồi, ở cái chỗ rèn cho anh tài nấu nướng đó.
Lúc tỉnh dậy anh đã nhận ra mình là Albert ... William Albert Ardlay.
Đáng lẽ khi ấy anh nên nói ngay với em, nhưng không.
Đến tận bây giờ anh vẫn muốn xin lỗi em vì chuyện đó.
Candy, anh đã không muốn chấm dứt cuộc sống ngọt ngào ấy.
Anh biết nếu trở lại gia đình Ardlay, anh sẽ phải gánh trách nhiệm đứng đầu gia tộc. Anh sẽ phải từ bỏ sự tự do của mình. Nhưng nghĩ lại, đấy là một ham muốn ích kỉ. Cuộc sống tự do tự tại của anh mang đến khó khăn cho biết bao nhiêu người … Anh sẽ không bao giờ có được cuộc sống này nếu không nhờ gia đình Ardlay, nhất là sự tận tâm từ George.
Candy, quãng thời gian ấy anh chỉ biết hưởng thụ cho bản thân mình, ngay cả khi phải đến Anh Quốc để lo giấy tờ cho việc mở rộng sự nghiệp của gia đình chúng ta.
Nhờ vào sợi tơ vô hình mãi mãi kết nối hai chúng ta như em đã nói, bọn mình lại tình cờ gặp nhau. Sau khi hòan tất mọi giấy tờ, và nhất là khi nghe tin Luân Đôn sẽ chẳng còn an toàn, anh quyết định rời khỏi vườn thú Blue River.
Anh thẳng tiến đến châu Phi vì giấc mơ của mình…
Tuy nhiên, sống ở nơi đâu anh cũng không phải lo lắng về cơm gạo áo tiền, bởi đằng sau anh luôn là sự bảo vệ của gia đình Ardlay.
Đúng vậy, có lẽ từ trước đến giờ anh chẳng làm được gì cả.
Suy nghĩ ấy cứ ám ảnh anh.
Trong quãng thời gian ở châu Phi, anh quyết định đi ngược lại lời hứa của mình.
Anh rời châu Phi và cắt đứt mọi liên lạc với George, vì anh muốn thử sống tự lập.
Ngay cả ở châu Phi cũng có thể ngửi được mùi chiến tranh. Có lẽ bầu không khí ấy khiến anh mạnh dạn hơn với quyết định của mình.
Chuyện nhà Ardlay cũng gần như ổn định, anh nghĩ mình biến mất một thời gian cũng chẳng gây tác hại gì.
Anh đúng là kẻ ích kỉ! Chẳng chịu suy nghĩ về hậu quả đằng sau! Bây giờ anh rất hổ thẹn vì sự nông cạn của mình.
Có lẽ bởi thế mà anh bị trừng trị bằng việc bị kẹt trong vụ nổ trên tàu đi đến Ý.
Trên chuyến tàu ấy có gián điệp. Tất nhiên họ sẽ nghi ngờ một kẻ có hành tung đáng ngờ và bộ dạng nhem nhuốc như anh.
Chi... ca ... ... go ...
Chính những từ phát ra từ cơ thể bị hôn mê mà anh được cứu. Nó khiến anh được chuyển đến chỗ của em. Có lẽ từ hồi đó anh đã có một niềm tin rất mãnh liệt.
Nếu không nhờ một người tốt bụng ở trại tị nạn ở Chicago… và nếu anh không gặp…Candy, thì anh sẽ chẳng là gì hơn một kẻ vô danh mất trí và khả nghi.
Nhưng em đã không bỏ rơi anh. Cho dù bị sa thải khỏi bệnh viện em cũng không bỏ rơi anh.
Em đã liên tục đem lại nghị lực cho anh, nói rằng anh đã cứu mạng em, và trí nhớ của anh chắc chắn sẽ quay lại.
Anh không biết phải cảm ơn em thế nào cho đủ.
Trong tương lai anh mãi mãi sẽ giúp em có được hạnh phúc.
Anh hứa khi nào trở về sẽ dành trọn kì nghỉ đến thăm em.
Bert
8 Apr 2013
Bưu thiếp của Albert gửi đến Candy
Viết vội cho Candy yêu dấu.
Candy,
Anh nhất định phải bày tỏ sự bất mãn này. Chẳng phải em đã hứa sẽ không bắt anh chịu đựng điều gì sao?
Em bảo “Cha”!? Rồi còn “Con gái nuôi xinh đẹp”!?
Phải, em rất xinh đẹp…có lẽ! (Anh đùa thôi! ) Nhưng điều bất an nhất là cụm từ “con gái nuôi”.
Anh quên bẵng mất. Không ngờ ở độ tuổi còn trẻ và độc thân thế này, anh lại có một cô con gái nuôi!? Cái cụm từ “con gái nuôi” khiến anh chịu không nổi. Em không biết chứ anh nhạy cảm lắm đó. (Đừng có cười!)
Ừm, giờ anh đang trên đường đi Sao Paulo. Khi nào đến nơi anh sẽ viết thư cho em.
Em cứ việc méc với các cô rằng biết ngay cha nuôi vẫn chẳng chịu nghỉ ngơi.
“Cha nuôi”?!
Đến chết anh cũng không dám mường tượng từ đó…
Giữ gìn sức khỏe nhé em. Gửi lời chào của anh đến bọn trẻ!
Albert
Lá thư Candy gửi đến Albert
Trang 306 đến 309, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

Anh Albert thân mến,
Ôi anh Albert! Albert! Albert!
Sao thế này? Em cứ gọi mãi tên anh!?
Nhưng em vui quá, không thể ngừng lại được!
Cảm ơn anh, Albert!
Em cảm giác như mình vừa nhận được quà của tất cả các cô gái trên thế giới này gộp lại!
Khắp nơi trong căn phòng rộng lớn đều được trang trí bằng màu xanh ngọc bích, anh chuẩn bị chỉ để cho em! Mọi món đồ bằng gỗ đều được làm thủ công, mỗi lần chạm vào có cảm giác rất thích… Em yêu nhất là mùi gỗ! Em sẽ rất hân hạnh được tiếp tục sử dụng căn phòng ngủ dành cho khách này.
Anh làm thế chẳng phải muốn em đến dinh thự Chicago thường xuyên hơn sao?
Lại còn núi quà trên bàn nữa! Em thậm chí còn không biết phải bắt đầu từ món quà nào.
Nhưng vẫn còn chưa hết!
“Kết quả của không ít mồ hôi và nước mắt”, em cứ nghĩ anh muốn nói về việc trang trí căn phòng .
Nên em gần như chết lặng khi trông thấy món quà của anh.
Cảm ơn anh, Albert!
Làm sao có thể tưởng tượng nổi anh đã đem Caesar và Cleopatra trở về!
Khi bước ra vườn em gần như không thể tin vào mắt mình.
Chính là chúng, những con ngựa em đã chăm sóc hồi còn ở nhà Leagan.
Bọn em từng sống chung một chuồng.
Cho dù đã dọn đi, em thỉnh thỏang vẫn lén quay lại chuồng ngựa nhà Leagan để thăm chúng. Đến khi nghe tin chúng đã bị tách ra và bán, em cảm thấy rất tuyệt vọng. Ceasar và Cleopatra rất ngoan, em cứ nghĩ họ đã rất hài lòng về chúng. Thật kinh khủng khi tách chúng ra như vậy! Em sẽ không bao giờ tha thứ cho gia đình Leagan, Eliza và Neal! Hai đứa bọn họ chỉ mê một thứ được một thời gian, rồi khi thấy chán chúng sẽ ruồng bỏ. Ôi, vậy mà tên Neal lại còn có ý định đính hôn với em, thử tưởng tượng sau này sẽ thế nào!
Chúng ta đâu còn nhỏ nữa!
Cho dù Caesar và Cleopatra đã già, chúng vẫn không mất đi phong độ quý phái.
Nhưng điều khiến em cảm động nhất là chúng vẫn nhớ em. Chúng liếm láp những giọt nước mắt trên gương mặt em.
Rồi anh còn sắp xếp chuyển chúng về nhà Pony…!
Nói tóm lại anh Albert! Những điều anh làm khiến em gần như chết lịm vì hạnh phúc!
Bọn trẻ rất vui được chăm sóc chúng. Vả lại gần đó còn có trang trại của bác Cartwright, em nghĩ Caesar và Cleopatra sẽ rất sung sướng hưởng thụ tuổi già trên đồi Pony.
Nhờ anh mà cô Pony và cô Lane cũng có được kì nghỉ tuyệt vời. Họ bảo không biết phải cảm tạ anh bằng cách nào. Chắc chắn anh sẽ sớm nhận được một lá thư dài ngập tràn lời cảm ơn từ hai cô!
Nghĩ đến câu nói của cô Pony “Đã 20 năm rồi cô mới lại bước chân vào một thành phố lớn thế này!” và việc cô Lane cứ liên tục kể với em cảm giác lơ lửng như đang sống trong mơ khi được bước chân vào dinh thự nhà Ardlay, đến em cũng không chắc đấy có phải là một giấc mơ?
Bọn trẻ cũng vậy. Bây giờ cả ngày bọn chúng chỉ nhắc về Chicago. Lúc em tuyên bố phải về nhà, mặt đứa nào cũng như đưa đám.
Lâu lắm rồi em mới gặp lại Archie, Annie và Patty.
Có lẽ lời bùa chú của em chẳng có hiệu nghiệm, vì em đã không có thể nói chuyện lâu với anh.
Anh đúng là rất bận rộn. Em lo cho sức khỏe của anh lắm đấy.
Có nhớ Bác sĩ Martin từng nói rằng anh không được làm việc quá sức không?
Em chỉ sợ căn bệnh mất trí nhớ ấy sẽ quay lại… Chúng ta không ai muốn điều đó!
Em vẫn nhớ như in những ngày đầy lo lắng và hồi hộp ở căn hộ Hoa Mộc Lan.
Chúng ta chẳng có một xu dính túi, nhưng lại rất hạnh phúc.
Em sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc anh nói rằng “Chúng ta hãy chia sẻ tất cả với nhau.”
Mặc dù hy vọng anh sẽ hồi phục trí nhớ, em đã nghĩ rằng sống như anh trai em gái thế này cũng không tệ… và bây giờ em là con gái nuôi của anh!
Có lẽ em nên gọi anh là “Cha”!?
Mà anh lấy lại trí nhớ từ lúc nào thế?
Lần sau chúng ta gặp nhau nhớ kể cho em nghe chuyến thám hiểm của anh ở châu Phi nhé. Em mong lắm, chỉ không biết là khi nào thôi.
Con gái nuôi xinh đẹp của anh.
Lá thư ngắn Candy gửi đến Albert
Trang 305, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Anh Albert thân mến,
Cảm ơn anh…Albert.
Thư anh viết đã bị nước mắt của em làm cho lem hết rồi.
Em hứa từ giờ trở đi sẽ không gọi anh là “Mệ” nữa. Em không muốn ép anh chịu đựng điều gì.
Em cũng đã có cảm giác gần gũi và thoải mái hơn.
Em, và tất nhiên cả nhà Pony, rất vui mừng chấp nhận lời mời của anh.
Em rất háo hức được gặp anh ở Chicago đấy!
Candy khóc nhè.
Anh Albert thân mến,
Cảm ơn anh…Albert.
Thư anh viết đã bị nước mắt của em làm cho lem hết rồi.
Em hứa từ giờ trở đi sẽ không gọi anh là “Mệ” nữa. Em không muốn ép anh chịu đựng điều gì.
Em cũng đã có cảm giác gần gũi và thoải mái hơn.
Em, và tất nhiên cả nhà Pony, rất vui mừng chấp nhận lời mời của anh.
Em rất háo hức được gặp anh ở Chicago đấy!
Candy khóc nhè.
5 Apr 2013
Lá thư Albert gửi đến Candy
Trang 296 đến 304, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Gửi phù thủy Candy
Candy thân mến,
Không cần đến lời nguyền quái dị của em thì anh vẫn nhớ rất rõ sinh nhật của một cô gái!
Cũng đã lâu rồi anh mới đi mua sắm quà sinh nhật. Kết quả của không ít mồ hôi và nước mắt là một món quà chắc chắn sẽ khiến em rất vui!
Vậy nên hãy tha thứ cho anh vì câu bùa chú của em đã không hiệu nghiệm.
Anh thật sự rất muốn nghỉ phép một ngày, nhưng George đã nghiêm túc nói với anh rằng: “Tôi nghĩ cậu đã sử dụng hết các ngày nghỉ phép của cả một đời người rồi.” Anh không thể trách chú ấy.
Đừng có phụng phịu mà, Candy.
Hay là em đến Chicago đi?
Annie nói muốn cùng em tổ chức sinh nhật. Nếu em ở Chicago thì anh có thể dành một chút thời gian đến gặp em.
Vậy nên đừng có phụng phịu. Nếu em bằng lòng đến đây, tí nữa anh sẽ chuẩn bị ngay một chiếc xe đến rước em.
Tổ chức sinh nhật ở nhà Pony là một điều tuyệt vời, nhưng Chicago cũng đâu có tệ. Đối với mấy đứa trẻ, đây sẽ là cơ hội tốt để hiểu thêm về xã hội chúng đang sống. Và anh cũng muốn các cô có cơ hội được nghỉ ngơi.
Sao hả, thế này đã đủ khiến em vui lên chưa?
Anh chắc chắn một khi thấy quà của anh, em sẽ cười rất rạng rỡ.
Nhưng phải thừa nhận là câu thần chú của em cũng có chút hiệu lực.
Vì nó làm cho tâm trí anh ngập tràn những kỉ niệm của quá khứ.
Đúng, tại sao hôm ấy anh đã ở trên đồi? Hơn thế nữa, tại sao anh lại mặc bộ trang phục truyền thống?
Hồi đó, khi anh còn rất nhỏ, không những anh bị cấm không được rời khỏi nhà nếu chưa xin phép, anh còn không được lộ diện trước đám đông.
Có lẽ em đã biết là anh thừa hưởng chức vụ cao cả của gia tộc Ardlay khi còn rất trẻ.
Điều đó là cần thiết vì gia cảnh nhà Ardlay khá phức tạp. Gia đình chúng ta đặt nhiều kì vọng vào những người nối dõi. Cha của anh, ngài William C. Ardlay là một thương gia xuất sắc, khi còn trẻ đã là trụ cột của gia đình. Sự ra đi bất ngờ của ông khiến gia tộc lâm vào nhiều khó khăn. Anh là người nối dõi duy nhất, lúc ấy chỉ mới 8 tuổi. Người thừa kế duy nhất của nhà Ardlay chỉ có thể là con trai ruột của ngài William.
Điều đó khiến cho người chị lớn nhất của cha anh, Mệ Elroy rất lo lắng. Người muốn giành lấy vị trí thừa kế của nhà Ardlay. Mà thôi em cũng không cần biết rõ việc đố kị trong nhà chúng ta đâu, vì bây giờ mọi thứ đã ổn.
Tuy nhiên, vào lúc ấy các vị trưởng lão, đứng đầu là Mệ Elroy, đã quyết định anh vẫn là người đứng đầu gia tộc nhưng cho đến khi anh trưởng thành, mọi việc trong gia đình sẽ do họ quản lý. Họ còn cẩn thận đến mức tạo tin đồn là William A. Ardlay chẳng có tài cán gì, chỉ là một tên thương gia bất tài, không những đối với khách hàng, mà còn trong nội bộ gia đình.
Cũng may là gia đình chúng ta rất đông và có rất ít người biết được sự thật, thế là mọi người bị những chuyện thêu dệt ấy lừa gạt.
Hiệu quả của chúng thật ghê gớm.
Sự tồn tại của anh dần trở nên phai mờ trong trí óc những anh chị em họ trước kia vẫn thường chơi chung.
Anh không hề biết chi tiết những chuyện xảy ra lúc ấy.
Anh chỉ là một con rối cô độc.
Bao quanh anh là đội ngũ gia sư đã được tuyển chọn kĩ lưỡng để dạy anh về doanh nghiệp tài chính, luật pháp, và những người hầu rất biết cách giữ bí mật. Anh lớn lên trong một môi trường toàn người lớn.
Khi chị Rosemary còn sống, tất cả những điều ấy anh vẫn chấp nhận được.
Rosemary là người duy nhất hiểu anh. Chỉ có chị là cảm thấy lo lắng và buồn cho tình cảnh của anh, là người thay đổi hoàn toàn cuộc sống của anh.
Nhưng sau khi chị mất đi...
Candy...
Bên ngoại của anh đã có nhiều phụ nữ ra đi trong khi còn rất trẻ.
Mẹ anh cũng là một trường hợp như thế...
Mẹ mất ngay khi vừa sinh ra anh.
Nên chị Rosemary lớn hơn anh rất nhiều tuổi, đối xử với anh chẳng khác gì mẹ.
Ngày hôm đó...đúng, cái ngày anh gặp Candy khóc nhè, là lúc anh chạy trốn khỏi nhà.
Anh đã bỏ trốn không ít lần, nhưng chẳng khi nào là trốn được quá một ngày.
Hôm ấy mọi người tổ chức yến tiệc ở dinh thự Lakewood.
Anh tất nhiên không được bước ra khỏi phòng. Thông thường mỗi khi có tiệc, George sẽ dẫn anh đến một nơi xa, nhưng hôm ấy bọn anh đã không có đủ thời gian.
Anh ở trong căn phòng rộng lớn, học những bài đã được giao.
Anh có thể nghe được tiếng trẻ con cười. Và rồi tiếng kèn túi.
Anh thổi kèn túi rất giỏi nhưng chỉ có thể biểu diễn cho mệ Elroy lúc nào cũng cau có mặt mày và không bao giờ khen anh lấy một lời. Còn George thì không thể đưa ra một lời bình luận thích đáng... Anh chẳng có lấy một người bạn cùng tuổi.
Chịu đựng một hồi, anh quyết định không muốn ở yên đó mà lắng nghe họ thổi kèn và khóac lên mình bộ trang phục truyền thống. Trong buổi tiệc có nhiều người trẻ tuổi mặc đồ như vậy. Vả lại so với tiệc ở Chicago thì tiệc lần này hiện diện ít nhân vật có quyền lực hơn. Anh đã nghĩ là nếu mặc thế anh sẽ có thể hòa vào đám đông mà không bị phát hiện.
Xui xẻo làm sao, anh bị một người lớn phát giác ngay lập tức. Thế là anh bị mệ Elroy chỉ trích rất gay gắt vì không biết bảo vệ danh tính của mình. Chưa bao giờ anh có cảm giác tức giận như ngày hôm đó.
Mọi chuyện rơi ngoài tầm kiểm sóat khi họ quyết định là anh sẽ phải đi du học ở Anh, vào một trường đại học chưa từng có sự hiện diện của thành viên nhà Ardlay. Anh đã luôn cố gắng ngoan ngoãn với hy vọng sẽ thóat khỏi cuộc sống giả tạo và sự tù túng, nhưng dường như chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Cho dù có ở nước ngoài thì chắc chắn họ cũng sẽ tìm cách thao túng cuộc sống của anh.
Anh mãi mãi không thể có tự do...
Vậy anh là cái thứ gì chứ!?
Anh, kẻ bị giam cầm trong 17 năm, sống chẳng khác gì tên nô lệ!
Thế này mà gọi là sống sao!
Anh đã bỏ chạy.
Anh đã leo lên một chiếc xe.
Cảnh anh chạy ra khỏi nhà trong bộ trang phục truyền thống gây nên không ít sự chú ý, nhưng anh mặc kệ tất cả. Mặc dù trong túi chẳng có lấy một xu, nhưng lần đầu tiên trong đời anh đã cảm nhận được sự tự do!
Sao hả, các người nghĩ thế nào?!
Tôi là William Albert Ardlay! Các người có ý kiến gì?
Có lẽ anh đã gào lên những lời ấy trong lúc băng ngang qua họ. Anh lái xe mà không biết mình muốn đi đâu.
Cuối cùng chẳng hiểu sao anh lại dừng lại và bước lên trên ngọn đồi ấy.
Anh bị ấn tượng bởi cả kích cỡ và độ cao, nó miêu tả rất đúng “ngọn đồi” mà anh thường hay tưởng tượng đến.
Anh ngồi xuống và nằm dài lên cỏ. Từ góc này bầu trời trông thật là cao, ánh nắng ấm áp và chan hòa, những đám mây trắng xinh đang bồng bềnh trôi.
“Ngay cả mây cũng có được tự do...” Anh lơ đễnh quan sát một cụm mây.
Đột nhiên anh trông thấy nó bị tản ra. Một số miếng đã nhập vào những đám mây khác, một số thì tan biến hoàn tòan.
Đúng vào thời điểm đó anh như bừng tỉnh, Candy à.
Thì ra mây cũng không được tự do. Số mệnh của chúng cũng bị ảnh hưởng bởi các yếu tố khác.
Mây bị gió cuốn đi, gió vốn không thổi theo một hướng nào cả.
Vậy mà tại sao mây vẫn hồ hởi để yên cho gió làm chủ phương hướng?!
Anh nghĩ đến gia đình của mình, về cha và mẹ. Về chị hai, và cả George lúc nào ở bên anh như hình với bóng.
Cuối cùng anh nghĩ đến Mệ Elroy, mặc dù rất nghiêm khắc nhưng người cũng là vì muốn bảo vệ cho anh.
Đúng thế, cho dù có đi đâu thì anh vẫn là một thành viên Ardlay.
Anh khao khát tự do, nhưng anh không thể phủ nhận gia đình mình.
Tuy nhiên anh sẽ không để cho người khác bắt mình sống thế này hay thế kia.
“Kể từ bây giờ mình sẽ cố suy nghĩ thật nghiêm túc và tự đưa ra quyết định cho bản thân.” Nghĩ như thế khiến anh cảm thấy thật nhẹ nhõm.
Thế rồi anh trông thấy một cô bé chạy vút lên ngọn đồi với tốc độ nhanh như viên đạn, khóe miệng thì mếu xệu.
Là em đó, Candy.
Anh nhớ rất rõ. Em đã cố hết sức ngăn lại dòng nước mắt.
Anh hiểu. Em gắng kiềm chế cho đến khi chỉ có một mình đúng không?
Candy, đó là lần đầu tiên anh nghe thấy ai đó khóc một cách chân thành.
Và đấy cũng là lần đầu tiên anh trông thấy một nụ cười hút hồn đến vậy.
Dằn lòng không được anh bèn bắt chuyện với em.
Anh biến mất là bởi vì George.
Khi thấy chú ấy leo lên đỉnh đồi, anh đã phóng chân cao chạy xa bay về sườn dốc bên kia.
Chắc là em không để ý vì khi ấy em đang một mình nói chuyện rất to, tay chỉ về phía chân đồi.
Rồi anh cũng bị tóm. George vốn dĩ rất nhanh nhẹn.
Sau khi tìm thấy anh, George ứa ra những giọt nước mắt to bự. Đây là một phản ứng anh không ngờ tới. Thật đau lòng khi chứng kiến người khác khóc vì mình. Từ khi chị hai mất đi, đấy là lần đầu tiên và cuối cùng anh trông thấy George khóc.
Hôm ấy, trên ngọn đồi anh đã tìm ra con đường của mình.
Và anh cũng không bao giờ quên được cô bé đã gặp trên đỉnh đồi.
Cái hôm cứu em từ ngọn thác, anh đã nhận ra em ngay lập tức, vì trên cổ em là sợi dây chuyền có cây thánh giá và tấm huy hiệu của anh.
Em chẳng có chút thay đổi nào so với ngày ấy (Đừng có giận nha!)
Sau khi nghe em kể chuyện, anh đã nghĩ rằng anh muốn trông thấy em hạnh phúc.
“Mình ước cô bé sẽ có được hanh phúc,”
“Mình có thể giúp cô bé.” Đó là suy nghĩ của anh.
Ây da, lá thư này dài như tờ sớ rồi.
Đây chắc cũng là tác dụng từ lời nguyền của em, phải không Candy?
Hy vọng được gặp em ở Chicago.
Albert
Tái bút:
Anh có thể chịu đựng tất cả điều khác, nhưng chỉ xin em đừng gọi anh là “Hòang tử trên đồi”. Mỗi lần nghe cụm từ ấy anh lại rợn hết sống lưng...
Gửi phù thủy Candy
Candy thân mến,
Không cần đến lời nguyền quái dị của em thì anh vẫn nhớ rất rõ sinh nhật của một cô gái!
Cũng đã lâu rồi anh mới đi mua sắm quà sinh nhật. Kết quả của không ít mồ hôi và nước mắt là một món quà chắc chắn sẽ khiến em rất vui!
Vậy nên hãy tha thứ cho anh vì câu bùa chú của em đã không hiệu nghiệm.
Anh thật sự rất muốn nghỉ phép một ngày, nhưng George đã nghiêm túc nói với anh rằng: “Tôi nghĩ cậu đã sử dụng hết các ngày nghỉ phép của cả một đời người rồi.” Anh không thể trách chú ấy.
Đừng có phụng phịu mà, Candy.
Hay là em đến Chicago đi?
Annie nói muốn cùng em tổ chức sinh nhật. Nếu em ở Chicago thì anh có thể dành một chút thời gian đến gặp em.
Vậy nên đừng có phụng phịu. Nếu em bằng lòng đến đây, tí nữa anh sẽ chuẩn bị ngay một chiếc xe đến rước em.
Tổ chức sinh nhật ở nhà Pony là một điều tuyệt vời, nhưng Chicago cũng đâu có tệ. Đối với mấy đứa trẻ, đây sẽ là cơ hội tốt để hiểu thêm về xã hội chúng đang sống. Và anh cũng muốn các cô có cơ hội được nghỉ ngơi.
Sao hả, thế này đã đủ khiến em vui lên chưa?
Anh chắc chắn một khi thấy quà của anh, em sẽ cười rất rạng rỡ.
Nhưng phải thừa nhận là câu thần chú của em cũng có chút hiệu lực.
Vì nó làm cho tâm trí anh ngập tràn những kỉ niệm của quá khứ.
Đúng, tại sao hôm ấy anh đã ở trên đồi? Hơn thế nữa, tại sao anh lại mặc bộ trang phục truyền thống?
Hồi đó, khi anh còn rất nhỏ, không những anh bị cấm không được rời khỏi nhà nếu chưa xin phép, anh còn không được lộ diện trước đám đông.
Có lẽ em đã biết là anh thừa hưởng chức vụ cao cả của gia tộc Ardlay khi còn rất trẻ.
Điều đó là cần thiết vì gia cảnh nhà Ardlay khá phức tạp. Gia đình chúng ta đặt nhiều kì vọng vào những người nối dõi. Cha của anh, ngài William C. Ardlay là một thương gia xuất sắc, khi còn trẻ đã là trụ cột của gia đình. Sự ra đi bất ngờ của ông khiến gia tộc lâm vào nhiều khó khăn. Anh là người nối dõi duy nhất, lúc ấy chỉ mới 8 tuổi. Người thừa kế duy nhất của nhà Ardlay chỉ có thể là con trai ruột của ngài William.
Điều đó khiến cho người chị lớn nhất của cha anh, Mệ Elroy rất lo lắng. Người muốn giành lấy vị trí thừa kế của nhà Ardlay. Mà thôi em cũng không cần biết rõ việc đố kị trong nhà chúng ta đâu, vì bây giờ mọi thứ đã ổn.
Tuy nhiên, vào lúc ấy các vị trưởng lão, đứng đầu là Mệ Elroy, đã quyết định anh vẫn là người đứng đầu gia tộc nhưng cho đến khi anh trưởng thành, mọi việc trong gia đình sẽ do họ quản lý. Họ còn cẩn thận đến mức tạo tin đồn là William A. Ardlay chẳng có tài cán gì, chỉ là một tên thương gia bất tài, không những đối với khách hàng, mà còn trong nội bộ gia đình.
Cũng may là gia đình chúng ta rất đông và có rất ít người biết được sự thật, thế là mọi người bị những chuyện thêu dệt ấy lừa gạt.
Hiệu quả của chúng thật ghê gớm.
Sự tồn tại của anh dần trở nên phai mờ trong trí óc những anh chị em họ trước kia vẫn thường chơi chung.
Anh không hề biết chi tiết những chuyện xảy ra lúc ấy.
Anh chỉ là một con rối cô độc.
Bao quanh anh là đội ngũ gia sư đã được tuyển chọn kĩ lưỡng để dạy anh về doanh nghiệp tài chính, luật pháp, và những người hầu rất biết cách giữ bí mật. Anh lớn lên trong một môi trường toàn người lớn.
Khi chị Rosemary còn sống, tất cả những điều ấy anh vẫn chấp nhận được.
Rosemary là người duy nhất hiểu anh. Chỉ có chị là cảm thấy lo lắng và buồn cho tình cảnh của anh, là người thay đổi hoàn toàn cuộc sống của anh.
Nhưng sau khi chị mất đi...
Candy...
Bên ngoại của anh đã có nhiều phụ nữ ra đi trong khi còn rất trẻ.
Mẹ anh cũng là một trường hợp như thế...
Mẹ mất ngay khi vừa sinh ra anh.
Nên chị Rosemary lớn hơn anh rất nhiều tuổi, đối xử với anh chẳng khác gì mẹ.
Ngày hôm đó...đúng, cái ngày anh gặp Candy khóc nhè, là lúc anh chạy trốn khỏi nhà.
Anh đã bỏ trốn không ít lần, nhưng chẳng khi nào là trốn được quá một ngày.
Hôm ấy mọi người tổ chức yến tiệc ở dinh thự Lakewood.
Anh tất nhiên không được bước ra khỏi phòng. Thông thường mỗi khi có tiệc, George sẽ dẫn anh đến một nơi xa, nhưng hôm ấy bọn anh đã không có đủ thời gian.
Anh ở trong căn phòng rộng lớn, học những bài đã được giao.
Anh có thể nghe được tiếng trẻ con cười. Và rồi tiếng kèn túi.
Anh thổi kèn túi rất giỏi nhưng chỉ có thể biểu diễn cho mệ Elroy lúc nào cũng cau có mặt mày và không bao giờ khen anh lấy một lời. Còn George thì không thể đưa ra một lời bình luận thích đáng... Anh chẳng có lấy một người bạn cùng tuổi.
Chịu đựng một hồi, anh quyết định không muốn ở yên đó mà lắng nghe họ thổi kèn và khóac lên mình bộ trang phục truyền thống. Trong buổi tiệc có nhiều người trẻ tuổi mặc đồ như vậy. Vả lại so với tiệc ở Chicago thì tiệc lần này hiện diện ít nhân vật có quyền lực hơn. Anh đã nghĩ là nếu mặc thế anh sẽ có thể hòa vào đám đông mà không bị phát hiện.
Xui xẻo làm sao, anh bị một người lớn phát giác ngay lập tức. Thế là anh bị mệ Elroy chỉ trích rất gay gắt vì không biết bảo vệ danh tính của mình. Chưa bao giờ anh có cảm giác tức giận như ngày hôm đó.
Mọi chuyện rơi ngoài tầm kiểm sóat khi họ quyết định là anh sẽ phải đi du học ở Anh, vào một trường đại học chưa từng có sự hiện diện của thành viên nhà Ardlay. Anh đã luôn cố gắng ngoan ngoãn với hy vọng sẽ thóat khỏi cuộc sống giả tạo và sự tù túng, nhưng dường như chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Cho dù có ở nước ngoài thì chắc chắn họ cũng sẽ tìm cách thao túng cuộc sống của anh.
Anh mãi mãi không thể có tự do...
Vậy anh là cái thứ gì chứ!?
Anh, kẻ bị giam cầm trong 17 năm, sống chẳng khác gì tên nô lệ!
Thế này mà gọi là sống sao!
Anh đã bỏ chạy.
Anh đã leo lên một chiếc xe.
Cảnh anh chạy ra khỏi nhà trong bộ trang phục truyền thống gây nên không ít sự chú ý, nhưng anh mặc kệ tất cả. Mặc dù trong túi chẳng có lấy một xu, nhưng lần đầu tiên trong đời anh đã cảm nhận được sự tự do!
Sao hả, các người nghĩ thế nào?!
Tôi là William Albert Ardlay! Các người có ý kiến gì?
Có lẽ anh đã gào lên những lời ấy trong lúc băng ngang qua họ. Anh lái xe mà không biết mình muốn đi đâu.
Cuối cùng chẳng hiểu sao anh lại dừng lại và bước lên trên ngọn đồi ấy.
Anh bị ấn tượng bởi cả kích cỡ và độ cao, nó miêu tả rất đúng “ngọn đồi” mà anh thường hay tưởng tượng đến.
Anh ngồi xuống và nằm dài lên cỏ. Từ góc này bầu trời trông thật là cao, ánh nắng ấm áp và chan hòa, những đám mây trắng xinh đang bồng bềnh trôi.
“Ngay cả mây cũng có được tự do...” Anh lơ đễnh quan sát một cụm mây.
Đột nhiên anh trông thấy nó bị tản ra. Một số miếng đã nhập vào những đám mây khác, một số thì tan biến hoàn tòan.
Đúng vào thời điểm đó anh như bừng tỉnh, Candy à.
Thì ra mây cũng không được tự do. Số mệnh của chúng cũng bị ảnh hưởng bởi các yếu tố khác.
Mây bị gió cuốn đi, gió vốn không thổi theo một hướng nào cả.
Vậy mà tại sao mây vẫn hồ hởi để yên cho gió làm chủ phương hướng?!
Anh nghĩ đến gia đình của mình, về cha và mẹ. Về chị hai, và cả George lúc nào ở bên anh như hình với bóng.
Cuối cùng anh nghĩ đến Mệ Elroy, mặc dù rất nghiêm khắc nhưng người cũng là vì muốn bảo vệ cho anh.
Đúng thế, cho dù có đi đâu thì anh vẫn là một thành viên Ardlay.
Anh khao khát tự do, nhưng anh không thể phủ nhận gia đình mình.
Tuy nhiên anh sẽ không để cho người khác bắt mình sống thế này hay thế kia.
“Kể từ bây giờ mình sẽ cố suy nghĩ thật nghiêm túc và tự đưa ra quyết định cho bản thân.” Nghĩ như thế khiến anh cảm thấy thật nhẹ nhõm.
Thế rồi anh trông thấy một cô bé chạy vút lên ngọn đồi với tốc độ nhanh như viên đạn, khóe miệng thì mếu xệu.
Là em đó, Candy.
Anh nhớ rất rõ. Em đã cố hết sức ngăn lại dòng nước mắt.
Anh hiểu. Em gắng kiềm chế cho đến khi chỉ có một mình đúng không?
Candy, đó là lần đầu tiên anh nghe thấy ai đó khóc một cách chân thành.
Và đấy cũng là lần đầu tiên anh trông thấy một nụ cười hút hồn đến vậy.
Dằn lòng không được anh bèn bắt chuyện với em.
Anh biến mất là bởi vì George.
Khi thấy chú ấy leo lên đỉnh đồi, anh đã phóng chân cao chạy xa bay về sườn dốc bên kia.
Chắc là em không để ý vì khi ấy em đang một mình nói chuyện rất to, tay chỉ về phía chân đồi.
Rồi anh cũng bị tóm. George vốn dĩ rất nhanh nhẹn.
Sau khi tìm thấy anh, George ứa ra những giọt nước mắt to bự. Đây là một phản ứng anh không ngờ tới. Thật đau lòng khi chứng kiến người khác khóc vì mình. Từ khi chị hai mất đi, đấy là lần đầu tiên và cuối cùng anh trông thấy George khóc.
Hôm ấy, trên ngọn đồi anh đã tìm ra con đường của mình.
Và anh cũng không bao giờ quên được cô bé đã gặp trên đỉnh đồi.
Cái hôm cứu em từ ngọn thác, anh đã nhận ra em ngay lập tức, vì trên cổ em là sợi dây chuyền có cây thánh giá và tấm huy hiệu của anh.
Em chẳng có chút thay đổi nào so với ngày ấy (Đừng có giận nha!)
Sau khi nghe em kể chuyện, anh đã nghĩ rằng anh muốn trông thấy em hạnh phúc.
“Mình ước cô bé sẽ có được hanh phúc,”
“Mình có thể giúp cô bé.” Đó là suy nghĩ của anh.
Ây da, lá thư này dài như tờ sớ rồi.
Đây chắc cũng là tác dụng từ lời nguyền của em, phải không Candy?
Hy vọng được gặp em ở Chicago.
Albert
Tái bút:
Anh có thể chịu đựng tất cả điều khác, nhưng chỉ xin em đừng gọi anh là “Hòang tử trên đồi”. Mỗi lần nghe cụm từ ấy anh lại rợn hết sống lưng...
Subscribe to:
Posts (Atom)


