23 Jan 2013

Lá thư Susanna gửi đến Candy

Trang 278 đến 280, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki  


Tôi nhìn chiếc phong bì màu trắng.
Trong chiếc hộp nữ trang, nó là chiếc phong bì duy nhất bị bao bọc bởi luồng không khí lạnh lẽo.
Mặc dù chỉ đọc duy nhất một lần, tôi vẫn nhớ như in nội dung bên trong.
Đây là lá thư đầu tiên và cũng là cuối cùng Susanna Marlowe gửi đến tôi.

------------------

Gửi Candice W. Ardlay,

Cô đã trở về Chicago an toàn chứ?
Tôi xin cô thứ lỗi vì đã làm trò như vậy và khiến cô phải trở về.

Tôi biết trái tim của Terry đang hướng về ai.
Mặc dầu vậy tôi vẫn không thể từ bỏ anh ấy.
Chúng ta gặp nhau trong một buổi biểu diễn từ thiện ở Chicago.
Đêm ấy cô đã đến khách sạn để tìm Terry.
Tôi đã ghét đôi mắt long lanh của cô. Tôi ghen tức vì Terry chỉ nghĩ đến cô.
Tôi sẵn sàng làm tất cả nếu Terry có thể quên cô đi.
Đối với tôi, bị tàn tật chẳng là gì cả nếu đem so với việc mất đi Terry.

Tôi xin lỗi.
Tôi yêu Terry, nhưng cũng vì thế mà tôi trở thành người phụ nữ xấu xa.
Kể từ khi còn nhỏ tôi đã mang trong mình ước mơ trở thành diễn viên. Tôi đã hy sinh rất nhiều cho giấc mơ ấy. Nhưng bây giờ…tôi chỉ muốn được ở bên cạnh anh ấy. Tôi không muốn phải xa Terry. Đấy là tất cả những gì tôi ao ước. Tôi biết đấy là ích kỉ, nhưng…

Đêm ấy trong khi tôi vẫn đang rối rít xin lỗi và khóc lóc, Terry đã nói với tôi rằng “Anh sẽ ở bên cạnh em, mãi mãi.”
Anh ấy đứng nhìn bông tuyết từ cửa sổ trong lúc thốt lên những lời ấy.
Chất giọng tuy trầm, nhưng rất rõ ràng.

Mặc dù biết rằng tâm hồn Terry đang chạy đuổi theo cô, tôi vẫn cố bám vào câu nói ấy.
Làm sao tôi có thể sống để bù đắp cho sự ân cần của Terry?
Điều duy nhất tôi có thể làm là thầm cầu xin cô sự tha thứ và tiếp tục yêu Terry bằng cả phần của cô.
Terry là tất cả của cuộc đời tôi.

Từ tận đáy lòng tôi thật sự biết ơn cô vì đã ban cho tôi hy vọng để sống.

Chúc cho cô luôn được hạnh phúc.

Susanna Marlowe

Lá thư Candy viết đến Terry và không bao giờ gửi

Trang 274 đến 277, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki   



Terrence Graham thân mến,

Terry...

Mỗi lần nghĩ đến anh, em lại có cảm giác tim mình đang biến thành một quả mơ chín mọng vừa chua vừa ngọt. Ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn, như thể một làn gió nhẹ cũng sẽ thổi bay tất cả.

Vở kịch Hamlet đã rất thành công. Chúc mừng anh!
Những buổi lưu diễn cứ nối tiếp nhau như không thể chấm dứt.
Khắp nơi báo chí dành cho anh những lời ca tụng bậc nhất.

"Đây đúng là "Hamlet" mà mọi người hằng tưởng tượng. Không phải, nó còn siêu việt hơn trí tưởng tượng của chúng ta!" 
Đoàn diễn Hamlet có Terry sẽ đến Anh Quốc.

Mệ William thỉnh thỏang cũng đem câu chuyện về anh nói với em. Lúc đầu những tin ấy khiến em đau lòng nên Mệ tránh không nhắc đến, thậm chí còn giấu những tờ tạp chí. Bây giờ Mệ cư xử rất tự nhiên, và em cảm thấy thật thoải mái.

Anh đoán đúng rồi đấy, Terry! Mệ William chính là --- anh Albert!
Thật không thể tin nổi đúng không? Đây là câu chuyện vô lý nhất trần đời!

Ừm, em đã gặp anh ấy ở London! Vào lúc rời khỏi học viện thánh Paul, em đã gửi cho Mệ William quyển nhật kí mà trong đấy em đã thổ lộ hết cảm xúc của mình, không một chút giấu giếm.
Nhờ vậy mà anh Albert đã biết rằng em ... anh.
Em đã kể chuyện chúng ta quen nhau thế nào và em  ... anh trong vô thức.
Không biết lúc đọc quyển nhật kí ấy thì anh Albert đã có những biểu cảm gì.
Đến tận bây giờ bọn em vẫn chưa lần nào đề cập về chuyện đó...

Cũng may mà anh Albert không có ý định trở thành diễn viên. Chứ không thì với khuôn mặt không bao giờ để lộ cảm xúc ấy, anh Albert sẽ trở thành đối thủ đáng gờm cho anh! Anh Albert không nói cho em biết khi nào đã hồi phục lại trí nhớ... Bản thân anh ấy vẫn còn ẩn chứa rất nhiều bí mật. Nhưng nhờ có anh Albert mà em đã mạnh mẽ hơn. Em có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Có lẽ vì anh Albert đã luôn ở cạnh em.

Terry, em ao ước được kể cho anh câu chuyện thám hiểm khi em quyết định rời khỏi Anh Quốc để đuổi theo anh, nhưng cuối cùng em lại không có cơ hội.
Hầu hết những lá thư từ em, anh chẳng hề nhận được!
Nhưng anh lại gửi cho em rất nhiều bức... mặc dù bản thân anh rất bận rộn.

Tên người nhận lúc nào cũng là Tarzan mặt đầy tàn nhang. Anh toàn viết theo kiểu chọc ghẹo nên em rất muốn nhận được những bức thư lãng mạn. Nhưng em hiểu tình cảm thật sự của anh. Mặc dù chất giọng lúc nào cũng chế giễu nhưng những lá thư từ anh luôn chứa đựng sự quan tâm chân thành và ấm áp. Cảm ơn anh, Terry...
Em vẫn luôn trân trọng chúng, nhưng em không dám lấy ra ra đọc lại.

Anh đã đến thăm nhà Pony. Lúc ấy em vẫn còn đang đi lậu trên thuyền.
Khi nghe cô Pony và cô Lane kể lại, em đã rất thất vọng và nghĩ rằng "Giá mà em đến sớm một chút..." hoặc "Giá mà anh đến trễ hơn một chút..."

Lần ở Chicago cũng thế...
Chúng ta luôn bị lỡ nhau. Khi ấy em đã nghĩ rằng ông trời sẽ ban cho chúng ta sự đền đáp xứng đáng một khi có cơ hội gặp lại, sau đó cả hai sẽ ở bên nhau mãi mãi.

Ban đêm ở New York thật lạnh, nhưng những bông tuyết rơi lên người em lại ấm.
Có lẽ trên em vẫn còn vương vấn hơi ấm từ lồng ngực anh.

"Anh sẽ không tha thứ đâu, nếu em không được hạnh phúc."

Terry, anh đã nói như thế.
Bây giờ em đang hạnh phúc.
Và anh cũng vậy nhé Terry. Hãy hạnh phúc hơn!

"Nhờ vào tình yêu của Susanna mà Terrious đã có động lực để trở về."

Em đã đọc bài viết này trên tạp chí.
Terry, Susanna là một người tuyệt vời. Quan trọng nhất, cô ấy vẫn luôn yêu anh. Anh chọn cô ấy là một điều rất tuyệt vời.

Tất nhiên, em không thể gửi lá thư này.
Em biết.
Nhưng em quá đỗi hạnh phúc khi nghe đến sự thành công của anh. Nó khiến em không chịu nổi, mặc dù không thể gửi thư đến anh.

Terry...
Hãy nhớ ở miền quê nước Mỹ, Terrious Graham sẽ luôn có một fan hâm mộ cực kì trung thành. Và đừng quên rằng mỗi lần nhìn thấy anh đứng trên sân khấu là mỗi lần em vỗ đến đỏ cả tay.

Tarzan mặt đầy tàn nhang

Tái bút: Terry...em đã từng yêu anh.

22 Jan 2013

Lá thư Candy gửi đến Eleanor Baker

Trang 271 đến 273, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki    



Gửi cô Eleanor Baker,
Con thật sự cảm ơn cô về lá thư và cả tấm vé xem kịch Hamlet.
Không biết con đã bị nó làm cho mất hồn trong bao lâu.
Con đã biết đến vở Hamlet qua những tờ báo và tạp chí. Mặc dù cố không đọc tin tức về Terry thì con vẫn không thể tránh khỏi.
Cũng đã lâu rồi kể từ lúc cô nói chuyện với con trên đường phố ở Rockstown.
Con tình cờ đến đó vì đang tìm một ân nhân.
Chưa bao giờ con nghĩ rằng Terry lại biểu diễn trong một cái lều xiếc ở thị trấn hẻo lánh như vậy.
Không từ ngữ nào có thể diễn tả đầy đủ sự ngạc nhiên và đau đớn của con tại thời điểm ấy.  
Mặc dù con có nghe từ những tin truyền miệng và báo chí rằng Terry đã bị sa thải, và diễn xuất của anh ấy càng ngày càng xuống dốc---, con đã nghĩ rằng chúng là tin đồn vô căn cứ.

Terry ở trước mặt con… Con gần như muốn nhảy bổ lên khán đài mà anh ấy đang diễn rất kinh khủng để đấm cho anh ấy một cú ngay ngực và hét lên rằng: “Chúng ta chia tay nhau như vậy…vì cái lí do gì chứ?”
Nhưng con đã không thể làm vậy.
Con không chắc rằng tiếng lòng của mình có thuyết phục được anh ấy hay không, nhưng một điều kì diệu đã xảy ra.
Có vẻ như Terry đã lấy lại phong độ trong sự diễn xuất của mình vào giữa vở diễn.
Chính lúc ấy con có cảm giác rằng ánh hào quang ngày xưa đã quay trở lại.
Ngay lập tức con tin rằng Terry sẽ gượng dậy được.
Con muốn gặp Terry…nhưng con không muốn gặp anh ấy trong tình cảnh như vậy.

Sau khi rời khỏi túp lều con không biết phải làm gì và cô đã đến nói chuyện với con, mặc dù chúng ta chỉ mới gặp nhau có một lần.

Terry là diễn viên bẩm sinh!
Nó không phải là đứa có thể chấp nhận sân khấu và phong cách diễn như vậy!

Chính cô Baker đã nhận ra điều đó.
Vì cô là Mẹ của nó mà ---
Con đã rất vui vì lời ấy.

Có vẻ như mọi chuyện xảy ra nhờ vào một sự sắp đặt vô hình.
Đó là lí do tại sao con không ngạc nhiên về sự hồi phục của Terry ở đoàn kịch Stratford và việc anh được chọn đóng vai chính trong vở kịch Hamlet.
Cho dù thế…con vẫn phải từ chối lời gợi ý chân thành của cô.
Con rất muốn xem Terry diễn kịch…nhưng con không thể.
Nếu đến xem con sẽ muốn nói chuyện với anh. Con sẽ muốn gặp và được trò chuyện cùng anh.
Hơn nữa con đã hứa với Susanna. Con hứa là sẽ không bao giờ gặp Terry nữa.

Con nghĩ Terry chính là lựa chọn đúng đắn cho vai Hamlet.
Con tin rằng vở diễn sẽ rất tuyệt vời như nhận xét từ các chuyên gia!
Con xin lỗi, cô Baker…
Con biết ơn sự quan tâm của cô đến mức phát nghẹn trong lòng.
Chỉ cần nhìn tấm vé mời này con có cảm giác như đang nhìn thấy Terry diễn kịch và còn nghe được những tiếng cổ vũ và tràng pháo tay không dứt.

Con sẽ luôn trân trọng tấm vé như một kỉ vật.
Và con mong được xem phim mới của cô.

Cô hãy giữ gìn sức khỏe nhé.

Candice White 
Ardlay

Hồi tưởng của Candy (về việc đính hôn với Neil)

Trang 244 đến 245, tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki




Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể tin rằng Neil Legan đã từng muốn kết hôn với mình.
Anh Archie bảo Neil rất nghiêm túc, thật không thể nào.
Neil, và cả Eliza nữa, từ tận đáy lòng luôn khinh miệt sự ra đời và nơi sinh trưởng của tôi.
Mặc dù bây giờ tôi đã là con gái nuôi của gia đình Ardlay thì suy nghĩ ấy cũng không bao giờ thay đổi.
Điều đó cũng được thể hiện rất rõ qua thái độ của Mệ Elroy.
Neil trở nên sợ tôi hơn vì tôi không giống như những gì hắn nghĩ.
Người ta kể rằng Neil đã đe dọa mọi người xung quanh rằng nếu không được đính hôn với tôi hắn sẽ tình nguyện đi lính.

Tôi đã bị rơi vào tâm trạng tuyệt vọng khi nghe rằng đấy là mệnh lệnh từ Mệ William.

Tôi mang trong mình nỗi buồn nhiều hơn sự giận dữ.
Tôi có phải là một con cờ đâu.
Mệ William điều khiển người như những quân cờ, ông ấy là một ông già giàu có lập dị!

Dù sao đi nữa tôi cũng phải cảm ơn Neil.
Nhờ sự đòi hỏi vô lý của hắn mà George đã cãi lại lệnh của Mệ Elroy và cứu tôi bằng cách chỉ cho tôi biết nơi Mệ William đang sống.
Trong tương lai nhiều điều tuyệt vời khác sẽ còn xảy ra nhưng đến tận bây giờ điều duy nhất tôi có thể cảm nhận được, đó chính là “cuộc đời của tôi.”
Cuối cùng tôi đã tìm thấy Mệ William ở Lakewood.

Mệ William A. Ardlay chính là… anh Albert.

Lá thư (thứ ba) Archie gửi đến Candy



Trang 243 tập 2 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki 
Candy,

Anh để lại tin nhắn ở cửa vì đang rất vội.
Anh nghe đ
ược một tin đồn rất gớm ghiếc.
Em hãy cẩn thận với Neil Legan.
Từ nhỏ nó đã rất mưu mẹo và là một thằng bất chấp thủ đoạn.
Nó đang rất nghiêm túc đấy.
Nó cũng rất cứng đầu, em đừng xem nhẹ nó.

Bọn anh vẫn đang tìm kiếm anh Albert.
Em đừng buồn.

Archie