3 Dec 2012

Những ngày ở học viện Thánh Paul

Trang 317 đến 319, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki

Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ học sắp bắt đầu.

Candy vẫy tay chào tạm biệt hai anh em rồi nhanh nhẹn trèo xuống trước.

 

Con đường nhanh nhất để quay về tòa nhà trường là cắt ngang qua khu rừng rồi băng qua đồng cỏ. Vừa chạy trên thảm cỏ điểm xuyết những nụ thủy tiên vàng, Candy vừa chìm vào suy nghĩ.

 

Annie chắc hẳn rất thích Archie...

 

Cô bạn thuở nhỏ thậm chí còn thuyết phục cha mẹ cho mình đến đây nhập học. Dù biết rõ những hình phạt nghiêm khắc dành cho học sinh vi phạm nội quy, Annie chắc chắn vẫn cảm thấy muốnđược nói chuyện với Archie.

 

Thật khó tin khi nghĩ rằng một cô gái vốn nhút nhát và ít nói như Annie lại có thể làm như vậy...

 

Bất chợt, Candy vấp phải thứ gì đó và ngã nhào về phía trước.

 

– Này, cho dù có thấy tôi hấp dẫn đến mấy thì cách quyến rũ đột ngột này của cô cũng làm tôi sợ chết khiếp đấy!

 

Terence, người vừa nằm trên bãi cỏ cách đó không lâu, đưa tay ra định giúp cô đứng dậy.

 

– A…Anh đang làm gì ở đây vậy?

 

Candy lập tức gạt tay cậu ra rồi vội vàng đứng lên.

Thứ cô vừa vấp phải chính là chân của Terence.

 

Đúng là xui xẻo hết sức... sao mình lại đụng phải đúng người này chứ...

 

– Cô hỏi tôi đang làm gì à? Tôi mới là người nên hỏi câu đó đấy!

 

Terence vừa cười vừa đứng dậy.

 

Candy đỏ bừng mặt, bật dậy ngay.

 

– Tôi chỉ bị vấp thôi! Anh không nên nằm ở chỗ chẳng ai nhìn thấy thế này! Như một hòn đá giữa đường vậy!

 

– Có hòn đá nào mà biết thưởng thức mùi hoa thủy tiên không.

 

Candy sững lại trong giây lát, nhìn gương mặt Terence.

Không còn chút dấu vết nào của những vết thương trước đó. Ngay cả môi cậu cũng đã lành hẳn.

 

– Sao thế? Tại sao lại nhìn tôi chằm chằm như vậy? Muốn hôn tôi à?

 

Nụ cười nhếch mép của Terence khiến máu nóng của Candy chạy lên đỉnh đầu.

 

– Thật hết nói nổi với anh!

 

Cô nghiêm túc nói:

– Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm vì những vết thương của anh đã khỏi thôi! Đêm đó, tôi đã đi ra ngoài mua thuốc cho anh, vậy mà anh lại...

 

– Nói gì cơ?

Terence lập tức bắt lấy lời cô.

 

– Vậy là cô đã vi phạm nội quy rồi à? Tự ý ra ngoài mà không xin phép sao? Hơn nữa còn vào ban đêm? Tôi nghĩ tôi nên báo chuyện này với các sơ...

 

Candy biết rõ Terence chỉ đang cố chọc tức mình.

Nhưng thái độ ấy thật sự khiến cô bực bội.

Bởi vì cô đã thật lòng lo lắng cho cậu.

 

– Terry, tôi thấy anh bị thương rất nặng, nên tôi mới...

 

– Là tôi nhờ cô chắc?

 

Đột nhiên, nét mặt Terence trở nên lạnh đi.

Giọng nói của cậu cũng trở nên xa cách.

 

Candy định lập tức đáp trả, nhưng rồi dù rất khó khăn, cô vẫn cố giữ im lặng.

 

– Đương nhiên tôi đâu có muốn ép anh phải nhận sự giúp đỡ của tôi!

 

Cô quay người bỏ chạy.

 

– Dù anh có cầu xin tôi giúp đi nữa, tôi cũng sẽ từ chối!

 

Nói xong, Candy lại tiếp tục chạy.

 

Tiếng chuông sắp dứt.

 

Trời , đúng là một kẻ khó hiểu.

Cô cảm thấy cả người mình như bị xoắn lại thành một nút thắt.

 

Terence nheo mắt nhìn theo bóng dáng Candy đang giận dữ chạy càng lúc càng xa.

Cậu bật cười thích thú.

 

Đây là lần đầu tiên cô ấy gọi mình là Terry.

 

Không nhận ra, khóe môi Terence khẽ cong lên thành một nụ cười.

No comments:

Post a Comment